BigBangFam

BigBangFam

Diễn đàn lưu trữ dành cho VIP Việt
 
Trang ChínhCalendarGalleryThành viênTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
News & Announcements
Custom Search


[M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12)Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next
Tác giả
Bình chọn cho bài viết:

avatar

_Dream_
Admin
Admin
Tổng số bài gửi : 18
Số Thanks : 37


Bài gửiTiêu đề: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Sat Dec 10, 2011 7:52 pm
First topic message reminder :

Cữu Vỹ Hồ .

   Author :Dream
   Pairing : GTOP & .....
   Ratting : M
   Caterogy : SA , nếu có Ya mình sẽ báo..
   Disclaimer : Các anh mãi mãi là của Bigbang và VVIP .
   Note : Mình viết fic , vẽ ra những nhân vật mà mình nghĩ các anh rất thích hợp để diễn , xin các bạn hãy cố tưởng tượng như đang xem phim nha , vậy sẽ vui hơn và mình cũng ít bị .... chọi dép nếu hành hạ các anh quá...hihihi...đây là fic thứ 2 của mình mong mọi người ủng hộ....

   **************************

 hjdjhgkjhg  Fic này chỉ được up tại Bigbangfam.com _ Mong các bạn không mang đi nơi khác.






   ______ Chap 1 _______

   ___ Năm 1800 _____

   Hồng Phố __ Tửu điếm lớn và hoa lệ nhất kinh thành....

   Phòng Nhất Thiên __ Căn phòng đẹp và cao giá nhất của Hồng Phố ...

   Hắn nằm dài thoải mái trên chiếc trường kỷ phủ lông hổ trắng , đầu gối lên chân cô kỹ nữ xinh đẹp và đắt giá nhất , nhắm mắt , môi khẽ mỉm cười tận hưởng tiếng đàn thánh thót ... Cánh cửa phòng hé mở , một người đàn bà lớn tuổi ăn mặt loè loẹt bước vào tiến đến hắn với khuôn mặt cười toe toét ..._ Là bà chủ của cả Hồng Phố .

   _ Choi công tử ... hôm nay có người mới đến , tôi dẫn đến cho ngài xem trước , nếu ngài thích tôi cho nó hầu ngài ... hà hà hà..._ Bà ta đon đả chào hàng ..

   Hắn chậm rãi mở mắt , mỉm cười ngước lên nhìn ... môi nhếch lên nụ cười ... Người đàn bà mừng ra mặt khi thấy nụ cười của hắn , đó là dấu hiệu đồng ý ....

   _ Dạ... dạ ... Ngài đợi 1 chút , tôi dẫn nó vào ngay..._ Nói đoạn bà ta vội lui ra cửa , lòng mừng khấp khởi , một món tiền to sắp đến tay bà từ công tử họ Choi giàu có ...

   Ngoài hành lang , vang lên tiếng khóc rấm rức của 1 cô gái và giọng đay nghiến lẫn dỗ dành của bà chủ Hồng Phố .

   _Ngươi đừng khóc nữa .. ngoan ngoãn vô hầu Choi công tử , nếu được công tử thích thì cả đời này ngươi ăn sung mặc sướng..

   _ ... Hichic...hichic..

   _ Trời ạ , ngươi đừng khóc nữa ... Choi công tử là người giàu nhất kinh thành này... có khi còn hơn cả hoàng thượng ... cũng rất lịch sự và dịu dàng ....ngươi được chọn là phúc 3 đời rồi .. đừng khóc nữa..

   _ ...Hichic...

   _ Ngươi yên tâm đi ... công tử là 1 người rất khôi ngô tuấn tú ... không thiệt thòi cho ngươi đâu , không tin cứ theo ta vào ... sợ khi gặp rồi ngươi lại dứt ra không được ấy chứ...

   _.............

   Bà chủ lại xuất hiện , tay dắt theo 1 cô gái trẻ mặt cúi gằm , đôi vai nhỏ trong chiếc han-bok cầu kỳ vẫn khẽ run lên ...kéo cô gái đên trước mặt hắn , bà ta lại đon đả..

   _ Choi công tử .. đây là lần đầu của con bé này ... mong cậu chăm sóc nó ...

   .....

   _ Ngước mặt lên.._ hắn lên tiếng , chất giọng trầm ấm ...

   Cô gái run rẩy khẽ ngước lên , và rồi tim cô ngừng đập khi nhìn thấy người đàn ông đầu tiên của cô...

   Nằm chễm chệ trên ghế , thân hình cao to trong chiếc áo choàng vàng lấp lánh , mái tóc dài đen nhánh được đính 1 chuỗi đá quý xanh lục , khuôn mặt góc cạnh với làn da ngăm ngăm nam tính , sóng mũi cao cao thẳng tắp , đôi môi mỏng ửng hồng với nụ cười mỉm thường trực , và 1 đôi mắt ... đôi mắt đen láy , sâu thẳm như có thể hút lấy cả linh hồn của người đối diện...mà đôi mắt ấy lại đang chăm chú nhìn cô... một vẻ đẹp mạnh mẽ nhưng vô cùng bí ẩn đang hiện diện trước mặt cô gái trẻ.... Tim cô đập liên hồi , rộn rã , ngỡ như có thể thoát cả ra khỏi lòng ngực nhỏ bé của cô , mặt cô đỏ bừng lên , môi khẽ mỉm cười e thẹn ...

   _ Đến đây nào ..._ Giọng nói trầm khàn của hắn như thôi miên ... cô gái ngoan ngoãn bước đến... 1 cuộc vui lại bắt đầu........

   *********

   __ Năm 1950 __

   __ Biên giới Nam Bắc Triều Tiên .... Nơi cuộc chiến tranh ác liệt đang diễn ra...

   Trong tiếng bom rơi pháo nổ đến long trời ... mặt đất rung lên từng cơn sau mỗi trận pháo kích ... Hoà lẫn trong thứ âm thanh hỗn loạn đến kinh hoàng ấy là những tiếng rên rỉ , kêu la thảm thiết của con người ... cảnh tượng như 1 góc của địa ngục ... khắp nơi chìm ngập trong lửa đỏ ... xác người la liệt không ra hình thù ... không gian nồng nặc mùi khét của thuốc súng và mùi tanh nồng của máu ... nhưng con người vẫn lao lên .. từ cả hai phía ... vẽ thêm vào cảnh tượng đẫm máu này nhiều vệt đỏ .. gớm ghiếc đến tàn nhẫn...

   Nhưng trong 1 góc nhỏ của bức tranh có 1 khoảng lặng kỳ lạ ...

   Hắn ôm chặt lấy thân hình đầy máu của 1 người lính _ người lính đang trong cơn hấp hối.._ khuôn mặt hắn như vô cảm , đôi mắt ráo hoảnh nhìn người lính...

   _ Nói dối.._ Giọng trầm khàn lạnh tanh.._ ngươi bảo ngươi sẽ không chết mà..

   Nắm chặt lấy tay hắn , người lính giật lên từng cơn , ánh mắt nhìn hắn khẩn thiết.... máu không ngừng chảy ra từ những vết thương và miệng anh..

   _ ... Choi...Seung ... Huyn ... anh.... phải.... phải ... sống cả.... phần .... của tôi.... nữa.... hứa nhé.... _ Giọng anh thều thào , đứt quãng ...

   Và rồi đôi tay anh buông thõng , mắt nhắm lại , lòng ngực im lìm trong khi máu vẫn chảy.... anh chết.... hắn vẫn ngồi đó .. ôm lấy xác anh ... khuôn mặt ráo hoảnh lạnh băng ... nhưng từ đôi mắt sâu thẳm như màn đêm ấy ... 1 giọt nước mắt hiện ra , chảy dài trên khuôn mặt lấm lem bụi đất.... ngoài kia , cuộc chiến vẫn tiếp diễn...

   *******

   __ Năm 2011 ___

   __Thành phố Seoul

   2 h sáng .... đường phố vắng lặng ... Thành phố còn chìm trong giấc ngủ ..... Trên nóc 1 toà cao ốc cao ngất ngưỡng , 1 bóng người đứng lừng lững nhìn xuống đường ... trên khuôn mặt lạnh tanh ... đôi chân mày khẽ nhíu lại , nhăn nhó.... _ hắn _.... và..... vụt .... bóng người lao khỏi toà nhà .... rơi thẳng xuống đường với tốc độ chóng mặt .....

   ____1 s ____

   ____ 2 s _____

   _____3 s ______

   _ """ PHỊCH """' _ Tiếng động chát chúa vang lên ... khi cơ thể của hắn va chạm mạnh xuống nền đất lạnh....

   ____1 s _____

   _____2 s ______

   ______3 s _______

   .......

   ______________1 phút ____________

   _________________2 phút _____________


   Cơ thể nằm bẹp bất động trên mặt đất khẽ động đậy.... rồi bất giác ... hắn nhỏm ngồi dậy....

   ____1s

   _____2 s

   ______3 s

   Đưa tay chỉnh chỉnh lại mái tóc....

   Hắn chậm rãi đứng dậy .....

   Phủi phủi lại quần áo ....

   Xoay người lắc lắc .... như tập thể dục....

   Khuôn mặt tuấn tú tỉnh bơ sau cú nhảy lầu ....

   _ Chán thật ..._ Hắn lẩm bẩm với chất giọng khàn khàn đặc trưng..._ Phải kiếm trò khác chơi thôi ....

   Hắn quay lưng bỏ đi......

   Câu chuyện của chúng ta bắt đầu....................................................................................................

   ____________ Hết chap 1
__________

avatar

Dream
Admin
Admin
Tổng số bài gửi : 782
Số Thanks : 386


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Wed Mar 26, 2014 2:51 pm
Rolling Eyes  Thể theo yêu cầu của bé MÍT. ( Bé mà ko com là D cho drop luôn  Evil or Very Mad )

___________ Chap 10 __________


Và tất cả những biểu hiện ấy đều không qua khỏi cặp mắt hồ ly của hắn, khẽ nhếch môi cười ranh mãnh, khẽ vòng ra sau lưng cậu, hắn choàng cả cánh tay còn lại nắm lấy bàn tay của chính mình _ bàn tay đang nắm chặt tay Yong và nắm cửa. Trong tích tắc, Yong như nín thở, cậu đứng chết trân chẳng dám nhúc nhích khi giờ đây cậu đang  đứng lọt thỏm trong vòng tay to lớn của hắn, hơi ấm từ cơ thể hắn cứ nhè nhẹ loan ra như cố ý trêu đùa. Khoái trá với trò đùa của mình, một cách chậm rải nhẹ nhàng, hắn gác cằm lên vai cậu, nơi chiếc xương quai xanh của cậu hở ra dưới làn áo mỏng, và dĩ nhiên hành động bất ngờ đó của hắn khiến cậu giật bắn người, cả cơ thể cậu run lên nhè nhẹ và khuôn mặt vẫn cúi gầm xuống. Khẽ khàng phà nhẹ làn hơi thở nóng hôi hổi vào vành tai mỏng của cậu, giọng hắn nhẹ hẫng như đang thì thầm vào tai cậu.



_ ‘’ Cậu không cần cây súng bạc ấy… nữa sao’’_ thứ chất giọng trầm khàn đầy ma lực  nhè nhẹ được thốt ra như mê hoặc, trong khi đôi vòng tay to lớn của hắn từ từ siết lại, ôm lấy cơ thể nhỏ bé của Yong vào lòng.

Yong khẽ khựng lại, như chợt tỉnh, cậu khẽ nghiến răng thờ dài, tự trách mình sao có thể quên mất ‘’ mục tiêu’’ quan trọng vậy mà lại còn để hắn dồn vào tình cảnh như 1 cô nữ sinh bị quấy rối bởi 1 gã thầy háo sắc nào đó. Đưa tay vỗ vỗ vào khuôn mặt đang đỏ bừng và bối rối của mình, Yong cố gắng lấy lại bình tĩnh. Và trong khi hắn còn đang ngạc nhiên vì thái độ thay đổi bất ngờ của cậu, thì cậu đã mím môi, nhắm mắt, dùng hết sức bình sinh của mình đạp thẳng vào chân hắn.

Quá bất ngờ và chẳng chút chuẩn bị, hắn hứng trọn cái đạp đau điếng chẳng chút nương tình của cậu. Buông vội Yong ra, hắn nhảy tưng tưng, tay ôm lấy bàn chân đau buốt với ‘’ món quà’’ của Yong, khuôn mặt thộn ra nhăn nhó nhìn cậu như còn chưa tin vào cái sự thật _ 1 Cữu Vỹ Hồ bị tấn công khi đang ‘’ dụ dỗ’’ con mồi ‘’ ngây thơ’’ là cậu.

_ ‘’ Ya… cậu làm gì vậy… Đau đó’’ _ Hắn hét toán lên giãy đành đạnh, nét ‘’ cool’’ & ‘’ sexy’’ dày công tạo dựng biến mất, chỉ còn lại 1 con hồ ly ngốc cứ nhảy choi choi với khuôn mặt nhăn nhó hơi ngốc ngốc như chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Yong khẽ thở hắt ra vè bình tĩnh, nhẹ nhàng chỉnh sửa lại trang phục, cậu liếc lên, đôi mắt nâu trong veo đầy cảnh giác.

_ ‘’ Ai kêu… huyn ôm tui’’ _ cậu lớn tiếng, cố che dấu trái tim vẫn còn nhảy loạn xa trong lòng ngực.

_ ‘’ YA… NGƯƠI KHÔNG THÍCH ÔM??? KHÔNG THÍCH TA ÔM??? … YA… NGƯƠI MÙ HẢ..??’’ _ Hắn nổi điên, hét toáng lên, để mặc cái chân cáo còn đau, hắn đứng chống nạnh nhìn thẳng vào Yong đầy đe dọa _’’ Được ta RA SỨC  vậy là vinh hạnh của ngươi rồi, vậy mà còn dám đạp ta..’’_ mắt hắn bắt đầu long lên _’’ Ngươi có tin ta đè ngươi ra… Á.. Á… KHOAN KHOAN… NGƯỜI, DỪNG LẠI MAU… DỪNG..’’ _ Hắn còn chưa kịp nói dứt câu, Yong đã xông đến với khuôn mặt đỏ bừng như cà chua và liên tục đập thẳng chiếc túi xách to đùng của cậu lên đầu hắn.

Vừa lùi lại, cố tránh hắn vừa la oai oái với khuôn mặt đầy ngạc nhiên và thảng thốt. Trong cái đầu già chát của 1 Cữu vỹ Hồ sống cả ngàn năm, hắn chưa bao giờ có ký ức về việc bị ‘’ con mồi’’ của mình ‘’ chống trả’’ 1 cách ‘’ tàn bạo’’ đến vậy, theo lẽ thường thì sự quyến rũ của hắn thắng 100% . Và trong giây phút này hắn thật sự bối rối và ngạc nhiên, đến nỗi  hắn quên mất cả sức mạnh của chính mình, để bản thân bị Yong dí đánh phải chạy lòng vòng trong cửa tiệm như 1 kẻ yếu với cái đầu bị ‘’ bạo hành ‘’ liên tục bới chiếc túi to đùng màu cam của cậu.

_’’ Ya… ya… khoan đã ‘’_ Hắn vừa chạy vừa ngoái lại nhìn cậu, ánh mắt thảng thốt cố van nài _ ‘’ Sao đánh hoài vậy… ya… dừng lại đã… ta… ta chưa… CHƯA LÀM GÌ MÀ..’’

Yong nghe câu ấy càng khiến cậu nổi điên lên, cậu càng cố sức cầm giỏ chạy theo hắn.’’ Gì mà chưa làm gì hả, ngươi.. ngươi… ngươi hôn tai tà, ôm ta, còn….AAAAA… dám làm ta sợ… ta đập ngươi’’ _ Vừa nghĩ, cậu càng cố sức dí theo với khuôn mặt đỏ bừng như cà chua đầy tức giận và ngượng ngùng, hơi thở bắt đầu hổn hển.

_ ‘’ HUYN ĐỨNG LẠI ĐÓ…’’ _ Cậu hét lên và lao đến phía hắn 1 cách hùng hổ.

Hắn giật bắn mình, trong tích tắc, cảm thấy nguy hiểm gần kề, hắn chạy vội ra phía cửa, định tẩu thoát khỏi ‘’ chú quái vật nhỏ’’ đang dí theo phía sau.

_’’RẦMMMMM.’’ _ Cánh cửa bất ngờ bật mở, đập thẳng vào khuôn mặt ‘’ thần thánh’’ của hắn 1 cú cực mạnh.

Hắn ngã bật lại phía sau , choáng váng. Yong cũng bị hết hồn đứng sựng lại, thảng thốt nhìn lên.

Một khuôn mặt với nụ cười tươi rói hết cỡ khẽ thò vào từ cánh cửa _ Daesung. Và rất nhanh nụ cười tren môi anh vụt tắt, bước vào và nhẹ nhàng khép lại cánh cửa với trạng thái mắt chữ A mồm chữ O, anh đứng trân trân nhìn cảnh tượng trước mặt.

Hắn _ 1 Cữu Vỹ Thiên Hồ lừng lẫy _ Ngồi bệch ngã ngữa trên mặt đất, bộ trang phục cầu kỳ dắt tiền xộc xệch, mái tóc bạch kim mọi khi được vuốt keo bóng mượt điệu đà giờ xù lên, rối tinh sau những lần được Yong ‘’ chăm sóc’’ bằng túi, khuôn mặt nam tính cực lạnh và quyến rũ giờ ngớ ra, ngốc ngốc, đôi mắt sâu hút thường ngày giở mở to thảng thốt, đôi môi vẫn thường trực nụ cười mỉm đầy khinh miệt giờ đang há ra thở dốc _ Tóm lại, hình ảnh hắn hiện tại chỉ là  2 chữ: Thảm Hại.

Cậu _ 1 chàng trai nhỏ bé với chiếc túi to  màu cam chói trên tay, đang dứng thở dốc ngay phía sau hắn, quần áo cũng chẳng chỉnh tề, khuôn mặt đỏ bừng cực đáng yêu dưới mái tóc vàng nhạt xinh xắn, nhưng đôi mắt nâu trong veo lại đầy tức giận, cứ hết liếc hắn lại nhìn lên anh. Anh dĩ nhiên hiểu ra rất nhanh thứ ‘’ vũ khí’’ cậu đang cầm trên tay là nguyên nhân của dáng vẻ ‘’ đáng thương’’ của hắn.

1…2…3.. giây.

Daesung lại khẽ nhỏen miệng cười. Anh nhanh bước tiến đén 1 chiếc ghế đặt gần đó  và ngồi  xuống ngoan ngoãn trước cặp mắt ngạc nhiên của 2 người còn lại.

_’’ Đừng để ý đến tôi, mời hai vị cứ tiếp tục ‘’ _ Giọng anh nhẹ nhàng nhưng  khuôn mặt háo hức chờ đợi _ ‘’ Cứ tự nhiên cứ tự nhiên ‘’.

_ “YAAA..’’ _ Như bừng tỉnh, hắn đứng bật dậy, sừng sững, tiếng thét chói tai của hắn khiến Yong giật bắn người lùi lại.

Đôi mắt hắn long lên, trong tích tắc, hắn trở lại là chính hắn. Quay phắt lại, hắn nhìn thẳng vào Yong với với ánh mắt sắc lẻm mở to, đôi môi mỏng tanh của hắn khẽ mím. Hắn đang điên lên, sự uy nghiêm hắn xây dựng bấy lâu giờ mất sạch dưới sự chứng kiến của Daesung, mà nguyên do lại là ‘’ thứ sinh vật nhỏ xíu ‘’ dám đập hắn te tua ‘’ chẳng bởi lý do’’ nào hết, trong khi hắn lại là người đã cứu giúp cậu mấy lần. Và tệ hơn nữa, cậu lại khiến hắn biến thành ‘’ 1 kẻ ngốc’’ khi phải bỏ chạy vì thứ ‘’ vũ khí’’ trời ơi của cậu.

Yong khẽ lùi lại, bất giác 1 cảm giác nguy hiểm chợt xuất hiện. Ôm chặt chiếc túi trong tay, cậu lấm lét nhìn hắn, vừa ngạc nhiên vừa pha chút sợ hãi với dáng vẻ thay đổi thất thường của hắn. Trong phút chôc, cả cơ thể cậu như co lại, vào thế phòng bị như 1 con thú nhỏ trước 1 con thú săn mồi hung dữ.

_’’ NGƯƠI…’’ _ hắn gằn giọng, chỉ tay về phía Yong _ ‘’ Sao đánh ta, ta có làm gì đâu? ‘’_ Hắn nhíu mày, nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt như muốn nói ‘’ Nếu câu trả lời không thỏa đáng, cậu chết chắc’’

_ ‘’ Huyn.. tại huyn… ôm .. với.. hôn tui.. trước bộ ‘’ _ Cậu lý nhí, ánh mắt lấm lét nhìn lên trong khi khuôn mặt lại bắt đầu đỏ bừng vì ngại ngùng và mắc cỡ.

_ ‘’ Hahaha..hahaha’’ _ Daesung ôm cười phá lên, phá vỡ bầu không khí đang căng thẳng _’’ hahaha..’’_ Anh cười đến nỗi lọt khỏi ghế và lăn kềnh ra đất trước cặp mắt tức giận của hắn và ánh mắt ngượng chín của Yong_ ‘’ Cứ tiếp đi cứ tiếp đi, không cần để ý đến tôi.’’

_ ‘’ YA.. _ Hắn lại lớn tiếng _ ‘’ ÔM HAY HÔN CHÚT THÌ CÓ SAO??? ‘’ _ Hắn vẫn không hiểu được lý do cậu tức giận _’’ Ta ôm, hôn, lên giường với  bao nhiêu người, có ai tức giận đâu??????? NGƯƠI ĐIÊN À??? ‘’ _ Hắn lại hét lên đầy oan ức.

_ ‘’ YAAA…’’ _ Lần này đến Yong hét _ ‘’ HUYN ĐIÊN À???  Tôi không giống đám người đó của huyn đâu’’ _ Ánh mắt Yong khẽ long lên, nhìn thẳng vào hắ, nhưng chính bản thân cậu cũng không hiều vì sao lai giận đến vậy.

Nhìn khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt nâu trong veo đầy tức giận bắt đầu ươn ướt, đôi môi hồng mìm lại của cậu, bất giác hắn trở nênbối rối. Đưa tay lúng túng gãi gãi mái tóc trắng tinh đã rối nùi của mình, hắn khẽ dịu giọng.

_’’ Giống… giống mà..’’_ Hắn lấp bắp ra chiều khó hiểu _’’ Ngươi… cũng là người mà’’

_’’ Tui… tui… tui là ..NAM !!! TÔI LÀ NAM MÀ!!!’’ _  Yong cũng bắt đầu bối rối, nhưng cậu vẫn hét lên, tạo ra vẻ giận dữ rất ‘’ kinh khủng’’.

_ ‘’ Nhưng… ta.. cũng lên giường với nam mà???’’ _ Hắn lại càng lúng túng, lắp bắp.. _ ‘’ Nhiều lắm… ta thì nam hay nữ… ta ‘’

_ ‘’ YAAAAAAAAAAAA…’’

_ “ BỐPPP’’  _ Cái túi của Yong bay thẳng đến và ngự ngay trên mái tóc bạch kim của hắn 1 cách ‘’ êm đềm’’ và ‘’ ít’’ đau đớn.

Trong khi hắn còn đứng ngớ ra, ngơ ngác, quên cả giận dữ, còn Yong thì đỏ mặt tía tai nhìn hắn.  Thì Daesung chậm rãi tiến đến, đứng ở giữa 2 người, nở nụ cười cầu hòa sảng khoái.

_ ‘’ Hai người, bình tĩnh chút được không? Cậu… ‘’_ Anh quay sang nhìn Yong _’’… ừm, cậu đên đây có việc gì không?’’ _ Daesung nở nụ cười tinh quái _’’ Cậu… đến mua kem?’’

Yong khẽ sững lại, thoáng bối rối.

_’’ Ah, không… tôi… tôi muốn đến lấy lại .. 1 thứ để quên.’’

_ ‘’ YA, cậu muốn tôi trả bằng cách đánh tôi à ?’’_ Hắn lại sừng sộ

_’’ Wow..’’_ Daesung lại chen vào _’’ Cậu thích vũ lực à ‘’ _ Anh nheo mắt cười nhìn Yong trêu chọc.

_ ‘’ Không, không phải, tôi… ưm… cho.. cho tôi xin lại.. thứ huyn giữ.’’ _ Giọng Yong nhỏ dần và trở nên lí nhí.

_’’ YA, tôi cứu cậu, băng bó cho cậu, giờ cậu lại đến đánh vầy mà bảo tôi trả à ? ‘’ _ Hắn sấn đến.

Daesung vội chặn hắn lại, anh từ tốn.

_’’ Vậy cậu sai rồi, dù gì huyn ấy cũng giúp cậu, sao nỡ …’’ _ Anh lại nở nụ cười ‘’ hiền lành’’.

_ ‘’ Không phải, tại… tại huyn ấy…’’

_ ‘’ Huyn à ‘’_ Chẳng để Yong nói hết câu, Daesung quay sang hăn , giọng tỉnh rụi _’’ Thôi, coi như cậu ấy biết lỗi đi, huyn trả đồ cho người ta..’’

Hắn đứng chết trân, mắt tròn xoe nhìn anh, chẳng đợi cơn giận của hắn bùng lên lần nữa, Daesung vội nói thêm.

_’’ Huyn trả đồ cho nguòi ta đi, cậu ta cũng dễ thương, chắc sẽ  TRẢ ƠN huyn mà ‘’ _ Ánh mắt anh sắc lẻm nhìn hắn đầy ẩn ý.

Hắn khẽ ngẩn ra hết mấy giây, và như chợt hiểu, ánh mắt hắn lại sáng bừng lên, tinh quái nhìn về phía Yong, nụ cười mỉm đầy ma mãnh.

_’’ Ah’’ _ Thứ chất giọng trâm khàn của hắn trong phút chốc lại trở nên ngọt lịm như lúc thường _’’ Được thôi, ta sẽ trả cho cậu ‘’

Yong khẽ nhíu mày, nhìn hắn với ánh mắt cảnh giác cao độ.

_’’ Có qua có lại vậy ‘’ _ Một cách chậm rãi, hắn vuốt nhẹ lại mái tóc rối bù của mình và tiến về phía cậu từ tốn._ ‘’ Tiệm ta đang thiếu người, cậu làm ở đây, ta trả đồ cho.’’ _ Hắn nhoẻn miệng cười ra vẻ hiền lành.

Nhìn thấy vẻ bối rối và không tin tưởng hắn của cậu, Daesung lại phải chen vào.

_’’ Cậu cứ ở giúp huyn ấy vài hôm đi, không thì… có thể, huyn ấy sẽ KHÔNG TRẢ đồ cho cậu đâu ‘’ _ Nụ cười ‘’ hiền khô’’ của anh lại xuất hiện đầy dụ dỗ pha lẫn de dọa.

Yong vừa nghe đến chữ ‘’ không trả’’ thi giật mình ngẩn lên nhìn anh, ánh mắt cầu cứu.

Làm như thân thiết từ lâu, Daesung bước đến, choàng nhẹ vai cậu, thuyết phục.

_ ‘’ Cậu làm ở đây lương cao, giờ làm cũng ít, cũng lấy lại được đồ.Mà coi như giúp huyn ấy Trả Ơn đi’’ _ Giọng anh ấm áp.

_’’ Nhưng mà..’’ _ Yong bối rối, đưa mắt nhìn hắn ngại ngần_ ‘’ Huyn ấy… cứ…’’

Nghe vậy, hắn nhoẻn miệng cười tươi rói, khuôn mặt cố trưng ra vẻ ‘’ hiền lành, chính trực’’, đôi mắt sắc thường ngày khẽ chớp chớp ra chiều ‘’ ngây thơ’’ , giả như mình là ‘’ nai mới rời rừng’’. Nhìn biểu hiện của hắn, Daesung khẽ phì cười, anh xua xua tay, ra hiệu hắn đứng qua 1 bên để anh thuyết phục cậu.

_ ‘’ Huyn ấy đùa thôi, chằng làm gì cậu đâu’’

_ ‘’ Nhưng mà…’’ _ Yong vẫn không thôi lo lắng, ánh mắt cậu cứ ươn ướt như chực khóc khi nghĩ đến viễn cảnh không lấy lại được AHL.

_ ‘’ Hay vầy, cậu ở lại làm đi, tôi sẽ bảo huyn ấy không đùa nữa.’’ _ Daesung nói chắc nịch trước cặp mắt tròn xoe ngơ ngác của hắn.

_ ‘’ Hả, ta.. ta có…’’ _ hắn chưa nói dứt câu đã bị Daesung bụm miệng lôi đi.

_ ‘’ Khoan đã, để đệ nói huyn nghe’’ _ Anh thì thầm ._’’ Trước mắt cứ hứa đại đi, huyn tha nó vài hôm, rồi từ từ, không lẽ huyn KHÔNG CÓ TỰ TIN là huyn co thể khiến nó tự dâng lên cho huyn MẦN THỊT à??’’

Trước câu khích tướng của anh, khuôn mặt hắn ra vẻ trầm tư và rồi hắn khẽ gật đầu ra chiều đồng ý, ánh mắt lấm lét nhìn Daesung quay lại thuyết phục cậu.


Được sửa bởi Dream ngày Mon Apr 07, 2014 10:43 am; sửa lần 2.

avatar

laratanie
Mod
Mod
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 149
Số Thanks : 80


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Wed Mar 26, 2014 3:38 pm
tem... bóc tem trước Mít...
Hehehe, trong này Thộp với Dae gian xảo quá cơ. Hay quá D ơi. Tiếp đi nha!!!

avatar

lona_007
Subteam
Subteam
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 176
Số Thanks : 105


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Wed Mar 26, 2014 5:02 pm
thật khó nói =))
không hiểu vì sao càng lúc càng thấy cái fic nó bựa. D tốn công xây dựng hình ảnh Hyun_ Cửu Vỹ ngàn năm tuổi quyền lực lạnh lùng băng giá suốt 9 chap đầu để rồi đến chap này đạp đổ nó không thương tiếc =))
Đúng hình tượng vô sỉ biến thái công =)) cái gì mà 'ôm, hôn, lên giường với bao nhiêu người', cái gì mà nam nữ mần thịt hết chứ?! =))
Jiyong em, em thật đáng thương khi gặp phởi kẻ mặt dày trơ trẽn k biết xấu hổ như hắn mà =))
Thôi thì cứ cố gắng toàn mạng nhé, nghe đâu em chưa 18 tuổi =))

avatar

funstarBBVIP
Admin
Admin
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 7020
Số Thanks : 4606


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Fri Mar 28, 2014 6:34 pm
dập đầu tạ tội với D *nhăn răng*
kéo áo van nài đừng drop fic D ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Cửu Vỹ Hồ quá mất hình tượng, mà Yong trong fic mới dữ quá, ng ta mới ghẹo 1 tí thui mà.
Daesung trong fic này dễ thg quá, ngây thơ vô tội ghê luôn nhưng gian thì vô đối, cố vấn quân sư cho cửu vỹ hồ, mà hắn thì ngốc quá đỗi. Phải làm sao đây!!!!!!!


shirodau_1999
Thành viên mới .
Thành viên mới .
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 4
Số Thanks : 0


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Sun Apr 06, 2014 10:54 am
Gỡ hide :3


mummy
Thành viên mới .
Thành viên mới .
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 4
Số Thanks : 0


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Tue Apr 15, 2014 12:09 am
Truyện hay lắm nha au. Hyun gian quá trời. Yong thì dễ thương. Hehe. Đừng drop fic au nhé. Bữa giờ đọc nhiều fic hay mà toàn ngưng không à. Buồn quá trời.


WishVIPBABY
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 123
Số Thanks : 17


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Sat Apr 26, 2014 7:29 pm
Em ý kiến nha. Au viết fic nào cũng hoàn mỹ cả nhưng au viết wá nhiều fic nên ít có fic nào end làm em hóng mãi

avatar

Dream
Admin
Admin
Tổng số bài gửi : 782
Số Thanks : 386


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Tue May 20, 2014 4:46 pm

 th65  th65  th65  Cữu Vỹ Thiên Hồ tái xuất nha ^^ Để các bạn đợi hơi lâu ^^ Thông cảm nha th50 



_____________ Chap 10 ____________

Yong nhìn trân trối vào khẩu ALH trên tay hắn, mồm há hốc. Cậu gần như chẳng còn nhận ra khẩu súng của chính mình.


Khẩu ALH trong truyền thuyết, khẩu súng cậu luôn trân trong gìn giữ từ trước đến nay,  là một khẩu súng bạc sáng choang với sắc trắng lạnh toát, trên thân súng những đường trang trí gồ ghề nỗi rõ hình rồng uy nghi vần vũ trong cơn tức giận, phần tay cầm suông thẳng lạnh băng  bóng loáng dường như luôn tỏa ra thứ khí lạnh mơ hồ. ALH là một khẩu súng tuyệt đẹp nhưng lại khiến người khác cảm thấy bất an và quá lạnh lùng khi nhìn thấy nó.

Nhưng giờ đây, trong bàn tay hắn, vẫn là 1 khẩu súng bạc sáng choang, nhưng phần thân súng, hình ảnh gồ ghề của  hình rồng mạnh mẽ, giờ trở nên mềm mai hơn rất nhiều, nét giận dữ như bị kìm hãm  khi vòng quanh chúng là 1 sợi dây được tết cầu kỳ màu bạc óng ánh quấn chặt. Cả phần tay cầm súng cũng bị quấn kín, che lấp hoàn toàn sắc trắng lạnh toát kỳ quái của ALH. Cái cảm giác khó chịu, ớn lạnh khi nhìn trực diện vào nó cũng đã hoàn toàn biến mất.

_’’ Súng… sao… ra vầy…?’’ _ Giọng Yong như lạc hẳn đi, nhìn hắn và Daesung trân trối.

Chắng chút quan tâm, hắn quẳng đại khẩu súng lên bàn, vẻ mặt bình thản như không.

_’’ Không biết, khi thấy cậu và khẩu súng nó đã vậy rồi.’’ _ Giọng hắn tỉnh rụi.

Cầm khẩu súng trong tay, Yong gần như không thể tin được, khi cả cái hàn khí vẫn thường tỏa ra lẫn sức nặng trì của ALH đều biến mất. Vội vã, cậu cố sức tìm cách gỡ sợi dây bạc đang thắt chặt ấy ra. Nhưng dù cố hết sức cậu vẫn không thể, cậu chẳng cách nào tìm ra mối nối của chúng và lại càng không thể dùng sức giật đứt nó được.

Nhìn Yong loay hoay trong vô vọng, bất giác cả hắn và Daesung đều nhếch môi cười, nụ cười tinh quái của những kẻ vô cùng tự tin vào sức mạnh của mình.

Sau một hồi vật lộn vô ích với khẩu súng, Yong ngước lên, ánh mắt thoáng chút hằn hộc.

_’’ Ya, huynh có chắc là khi ấy nó như vầy không? Chẳng phải huynh mất trí nhớ sao? Huynh có chắc không phải huynh làm nó ra vầy chứ?’’ _ Cậu sẵn giọng.

Nụ cười mỉm tinh quái lại nở trên khuôn mặt hắn, chồm nhẹ về phía trước, hắn nhìn xoáy vào cậu.

_’’ Cậu nhóc , mất trí nhớ… chỉ là đùa cậu thôi.’’ _ Hắn trêu chọc.

_’’ Huynh… huynh … ya… huynh…’’ _ Yong lắp bắp, cậu tức điên, khi nhớ đến khoảng thời gian bi hắn ‘’ hành hạ’’ khi mất trí nhớ _’’ Ya, Daesung huynh, huynh xem, huynh ấy gian xảo vầy…. tôi… tôi… sao có thể… mình… hủy hợp đồng nha.’’ _ Cậu khẽ hạ giọng, nhìn về phía Daesng cầu cứu, trong khi bàn tay nhanh chóng nhét vội ALH vào giỏ, vừa khuất tầm mắt, ALH ngay lập tức biến thành chiếc vòng bạc, khóa chặt vào cổ tay cậu, nhưng giờ đây chiếc vòng đã nhẹ hơn và êm hơn rất nhiều vi nó bi quấn chặt bởi sợi dây màu bạc mềm mại.

Daesung mỉm cười tươi rói, nụ cười hiền lành ngây thơ với đôi mắt híp lại.

_ ‘’ Đừng mơ.’’ _ Giọng anh ráo hoảnh, lạnh băng, như dội hẳn gáo nước lạnh vào Yong.

Trong khi Yong còn đang ngơ ngác, tròn xoe mắt nhìn sự biến đổi từ ‘’ hiền ‘’ thành ‘’ lạnh’’  của Daesung, thì anh đã đứng phắt dậy, phe phẩy bản hợp đồng cậu vừa mới cùng hắn soạn và ký xong tức thì. Bước chân nhẹ nhàng, Daesung chậm rãi tiến đến phía sau cậu, cúi người thì thầm vào tai cậu.

_’’ Hợp đồng đã ký, cậu cứ ngoan ngoãn làm ở đây với huynh ấy đi … hihihi… đừng lo, sẽ vui lắm’’ _ Giọng anh nhẹ hẫng, thoảng tiếng cười. _ ‘’ Đừng nghĩ đến việc hủy hợp đồng, vì với huynh ấy và tôi, tìm ra cậu là việc dễ nhất ở đây… đến khi ấy, không ai biết huynh ấy sẽ làm gì cậu đâu’’

Trong tích tắc, sóng lưng Yong lạnh toát, cậu khẽ rùng mình, giật bắn người quay qua nhìn Daesung, đôi mắt thoáng chút sợ sệt.

Phì cười trước dáng vẻ của cậu và trò đùa của Daesung, hắn đứng dậy, ký nhẹ vào đầu Daesung 1 phát.

_’’ Được rồi, ngươi đừng chọc nó nữa.’’

Xoa xoa chỗ đau, Daesung cười toe toét ngẩn lên nhìnhắn.

_’’ Tại thấy dễ thương mà.’’ _ Nói đoạn, anh lại cúi xuống vỗ nhẹ vào vai Yong như trấn an _’’ Đừng lo, tôi đùa thôi… hhihihi’’

Yong khẽ ngẩn lên, nhìn khuôn mặt hiền lành của Daesung, cậu cười gượng, cái cảm giác lạnh toát đầy đe dọa vẫn lởn vởn trong cậu.

_ ‘’ Thôi, cậu ấy đùa thôi, đừng sợ, vậy giờ cậu về đi, mai đến làm nhé’’ _ Hắn mỉm cười, dịu giọng như trấn an cậu, ánh mắt dịu dàng.

Bắt gặp ánh nhìn của hắn, bất giác Yong bối rối. Thoáng lưỡng lự, nhưng rồi Yong cũng đứng dậy, khẽ cúi chào hắn và Daesung trước khi chạy vội ra cửa mà chắng dám ngẩn mặt lên nhìn hắn.

Khi bóng Yong đã khuất sau cánh cửa, hắn quay sang Daesung, khuôn  mặt khẽ đanh lại.

_’’ Có việc gì? Sao ngươi đến đây?’’

_’’ Đệ không biết có phải việc lớn đối với huynh không, nhưng đệ muốn thông báo 1 việc ‘’ _ Daesung điềm tĩnh, nụ cười thường trực trên môi đã biến mất. _ ‘’ Đệ phát hiện, có rất nhiều yêu quái đột nhiên xuất hiện ở Seoul, không phải loại tinh thú hay lởn vởn kiếm ăn ở thành phố đâu, là loại như đệ ấy, đã thành hình rồi, dù chưa mạnh. Và cả những yêu quái mạnh hơn nữa.’’ _ Giọng anh khẽ chùng xuống, đầu cúi thấp, đôi tay mân mê vạt áo thoáng nét buồn bã.

Liếc nhẹ sang Daesung, hắn khẽ nhếch môi cười, ra vẻ chẳng quan tâm, chậm rãi, hắn quay trở lại quầy kem,  bình thản sắp xếp lại những chiếc ly.

_’’ Ngươi lo gì, ngươi là đệ đệ của ta, có gì cứ chạy đến đây ‘’ _ Giọng hắn lạnh tanh.

Daesung khẽ nhếch môi cười, chẳng ngẩn mặt lên.

_’’ Đệ không yếu đến thế, chỉ là đang nghĩ, không biết vì sao bọn chúng lại tập trung ở đây thôi. Mọi chuyện chắc chắn sẽ hỗn loạn. Đệ chỉ muốn  một cuộc sống bình thường thôi, chỉ sợ đến luc ấy thân phận sẽ lộ mất.’’

_’’ Loạn thì loạn, ta cũng chằng quan tâm, ngươi cũng cứ mặc kệ đi, đừng dính vào làm gì, dù gì cũng chẳng có gì thú vị ‘’ _ Liếc nhìn lên với ánh mắt sắc lẻm đầy sát khí _’’ Còn nếu như chúng gây rắc rối, thì chỉ cần 1 cái phẩy tay, chẳng phải sẽ đâu lại vào đấy thôi sao.’’

_’’ Huynh thật sự không lo lắng gì sao?’’ _ Daesung nhìn hắn khó hiểu _’’ Nếu chúng phát hiện ra huynh là Cữu Vỹ Thiên Hồ, thế nào cũng tìm cách ep huynh trở về Ma Tộc.’’

_’’ Hahaha… ép ta?’’ _ Hắn cười phá lên khoái trá _’’ Ép được ta thì xem như chúng giỏi vậy .. hahaha… ta chẳng quan tâm, cứ mặc kệ chúng, ta thì chỉ muốn sống cuộc sóng buồn chán qua ngày cho xong thôi, dù sao cũng chẳng có gì vui mà.’’ _ Hắn lầm bầm.

_’’ Còn tên nhóc đó, Ji Yong?’’

Hắn thoáng khựng lại, thoáng chút lưỡng lự trong đôi mắt, nhưng rồi, nụ cười ma quái lại hiện lên trên khuôn mặt lạnh băng của hắn.

_’’ Tên nhóc ấy chỉ là món đồ chơi mới thôi, nếu hư chỉ cần bỏ quách là xong.’’

Daesung mỉm cười, ánh mắt thoáng buồn nhìn vẻ dửng dưng của hắn. Anh biết, hắn không nói dối, nhưng chỉ đơn giản vì hắn chẳng hiểu được chính bản thân hắn thôi, quen biết bao nhieu lâu, dù hắn có lúc chẳng thèm liên lạc với anh cả trăm năm, nhưng tất cả mọi viec về hắn Daesung đều nắm rõ trong lòng bàn tay, có thể nói, anh còn hiểu rõ hắn hơn chính bản thân hắn.

***********

Ngày hôm sau.

Ngày làm việc đầu tiên của Ji Yong bắt đầu.

Tiệm kem Lollypop _ 1h 30 phút, chỉ còn 30 phút nữa sẽ đến giờ mở cửa.

Bên ngoài, đã có vài khách nữ đứng chờ.

Bên trong.

Yong đứng im, cơ thể cậu như đông cứng, khuôn mặt đỏ bừng, và đôi mắt nhắm chặt.

Hắn khẽ nhoẻn miệng cười thích thú. Yong đang dứng gọn lỏn trong vòng tay hắn. Mọi chuyện chỉ đơn giản là hắn bất ngờ đòi cột giúp cậu chiếc tạp dề, và dĩ nhiên, khi nhìn khuôn mặt mỉm cười 1 cách rất hiền lành của hắn khi ấy, cậu chỉ nghĩ đơn giản là hắn sẽ cột giúp cậu từ phía sau. Nhưng ngay khi cậu vừa gật đầu đồng ý, hắn đã bước đến trước mặt cậu, và giây tiếp theo, Yong đã thấy mình lọt thỏm vào vòng tay của hắn, khi hắn vòng tay qua người cậu và thật chậm rãi cột lại dây đeo tạp dể cho cậu ở phía sau lưng.

Ranh mãnh, đôi bàn tay hắn trở nên cự kỳ chậm chạp và vụng về, đôi cánh tay không ngừng động đậy và từ từ ép chặt Yong vào người hắn. Hơi thở Yong trở nên nhanh hơn, cậu nhắm tịt măt, mím chặt môi, cố ngăng trái tim nhảy tót ra khỏi lồng ngực mỗi khi cánh tay hắn ‘’ vô tình’’ cứ chạm nhẹ và ép dần cậu dựa sát vào người hắn. Nhưng cậu không hề chống cự  lại sự ‘’ vô tình’’ kỳ lạ ấy của hắn, cái ý nghĩ đẩy bật hắn ra cũng chẳng hề xuất hiện. Cho đến khi, hắn đã ôm ghì lấy cơ thể cậu vào lòng, cả hai dựa hẳn vào nhau, Yong mới giật bắn mình mở mắt nhìn lên, khi hơi thở cậu khẽ dội ra vì khuôn mặt cậu chỉ còn cách vòm ngực của hắn một tí chút. Bối rối, vội vã, Yong đẩy mạnh hắn ra.

Hài lòng nhìn ngắm khuôn mặt đỏ bừng vì mắc cỡ của Yong, hắn nhẹ nhàng buông tay, để cậu thoát ra. Làm ra vẻ chẳng hề chú ý đến, hắn xoay nhẹ người với lấy cuốn Menu đưa cho cậu.

_ ‘’ Đây là thực đơn, cậu xem qua đi.’’ _  Hắn bình thản _’’ Khi có khách gọi, nếu thấy tôi bận, cậu cứ tự vào quầy và lấy kem, trang trí như ban nãy tôi dạy là được.’’

_’’ Tiệm đông khách lắm ạ? Tôi chỉ thấy… có 5 bàn … cứ nghĩ ..’’ _ Yong thoáng ấp úng, lo lắng, cậu chẳng có chút tự tin về việc có thể trang trí được những ly kem cầu kỳ và tuyệt đẹp như cách hắn làm, dù hắn đã bỏ cả buổi sáng ra dạy cậu.

_’’ Thỉnh thoảng… tôi sẽ bận… với khách một hút ‘’ _ Hắn nhếch môi cười. _’’ Đừng lo, dù gì bọn họ cũng sẽ ăn sạch dù cậu có làm xấu đi chăng nữa.’’

Khẽ thở dài, Yong lúi cúi mở  menu ra xem. Và rồi trợn tròn mắt, miệng hả cả ra khi nhìn vào bảng giá, một mức giá trên trời cho 1 ly kem chỉ có 3 viên và vài món trang trí bên trên.

_’’ WOWWWW… Sao mắc dữ vậy ???????? ‘’

Khẽ liếc nhìn cậu với ánh mắt thoáng chút thương hại. Hắn thở dài.

_’’ Cậu ngốc à??? Cậu biết khu vực này đáng giá bao nhiêu không???  Tiệm cũng chỉ mở cửa vào khoảng thời gian ngắn và số bàn cũng không nhiều… ah, còn lương nhân viên lại rất cao nữa. Chắc cậu không nghĩ đây là 1 tiệm kem bình thường chứ???’’

_’’ Không… không, không có! ’’ _ Nhận ra câu nói hơi ngốc của mình, Yong ngại ngùng láp bắp  _ ‘’ Tiệm cao cấp… tiệm cao cấp.’’

_’’ Đúng, tiệm cao câp, chủ nhân cao cấp, và… ừm… nhân viên… tầm thường.’’

Khẽ liếc hắn, Yong khẽ dẫu môi tỏ ý không hài lòng với cái nhận xét ‘’ nhân viên tầm thường’’ của hắn. Thấy biêu hiện giận dỗi đáng yêu của cậu, hắn phì cười, nhưng vẫn cố giữ nét quyến rũ lạnh lùng của mình, vừa đưa tay sửa sửa lại mái tóc bạc kiểu cách, hắn vừalên tiếng.

_’’ Rồi, cậu còn thắc mắc gì không? Chúng ta sắp đến giờ mở cửa rồi ‘’

_’’ Ah… ừm… tôi… bắt buột… phải mặc thế này sao??’’ _ Yong thoáng bối rối nhìn hắn._’’ Hình như… không hợp lắm.’’

Khẽ nhíu mày, hắn nhìn lại cậu. Một chiếc somi trắng ngắn tay với chiếc nơ lớn bằng lụa đỏ trên cổ. Chiếc quần short ngắn cũn với họa tiết caro xinh xắn đi cùng chiếc tạp dể ngắn in hình thỏ dể thương.

_’’ Dễ thương mà. Cậu hợp với phong cách dễ thương’’ _ Hắn nhoẻn miệng cười tươi rói, nhìn cậu với ánh mắt ‘’ngây thơ’’

_’’ Dễ thương???? ‘’ _ Yong gần như la lên, nhìn hắn với đôi mắt mở to _’’ Yaa… soa tôi không thể mặc như huynh, mà phải mặc… dễ thương???’’

Yong hậm hực, rõ  ràng là quá khác biệt. Trong khi trang phục của cậu như trẻ con thì hắn hoàn toàn trái ngược. Áo somi trắng với họa tiết đầu lâu nhỏ chằng chịt, cổ áo cao cách điệu còn được để hở cả mấy chiếc cúc, lộ ra vùng xương quai xanh và lấp ló khuôn ngực vạm vỡ. Chiếc quần tay đen ôm vừa khít đôi chân dài thẳng tấp. Từ hắn toát lên vẻ sang trọng và lịch lãm của một người đàn ông trưởng thành.

_’’ Cậu muốn mặc như tôi?’’_  Mắt hắn khẽ ánh lên, nghịch ngợm, bước nhẹ về phía cậu.

Yong chột dạ, khẽ lùi lại, cảnh giác.

Nhưng chỉ vài bước, hắn đã đứng ngay trước mặt cậu. trong khi Yong còn đang trân mình nhìn hắn với ánh mát đề phòng. Thì hắn lại rất điềm nhiên, đưa tay, kéo nhẹ chiếc nơ đỏ trên cổ áo cậu xuống. Yong ngơ ngác. Những ngón tay thon dài của hắn, chậm rãi, cởi từng chiếc cúc áo somi của cậu, từ trên xuống, để lộ ra làn da cổ trắng ngần. Yong chết điếng. Hắn mỉm cười, chiếc cúc thứ 3 đã lên dường.

_’’ Yaaa..’’ _ Yong giật mình, đánh mạnh vào tay hắn, ôm vội cổ áo cậu lùi nhanh nhìn hắn hốt hoàng, khuôn mặt đỏ bừng.

Bình thản, hắn nhẹ nhàng liếm nhẹ lên bàn tay, nơi vừa bị cậu đánh, đôi môi lại nở ra nụ cười quyến rũ, ánh mắt đen láy nhìn cậu chẳng chớp.

_’’ Yaa…yaa… huynh… huynh làm gì vậy??’’ _ Yong lắp bắp, đôi tay vụng về vội vã cài lại nút áo.

_’’ Thì cậu bảo muốn giống tôi ‘’ _ Hắn vẫn bình thản, chiếc lưỡi dài vẫn không ngừng liếm láp bàn tay mình _ ‘’ Chẳng phải tôi… không cài mấy chiếc cúc ở trên sao? Tôi đang  định không cài toàn bộ, cậu còn muốn theo kiểu của tôi không? Nếu cậu thích, tôi sẽ giúp..’’ _ Hắn bước đến.

_’’ Yaaa …YAAAAA… không cần… không cần… dễ thương, tôi hợp phong cách dễ  thương hơn .’’ _ Yong nói như hét, cậu vội vã lụm lại chiếc nơ đỏ và cài lên cổ áo, khuôn mặt đỏ bừng hốt hoảng.

Giây phút ấy, trong đôi mắt hồ ly ranh mãnh của hắn, cậu như một chú thỏ nhỏ đáng yêu. Chút nuối tiếc, hắn liếm môi, mỉm cười hiền lành.

_’’ Được rồi, nếu đã không còn thắc mắc, chúng ta mở cửa thôi ‘’

_’’ Vâng… vâng ạ..’’ _ Yong vội trả lời và bước nhanh ra cửa.

Hai giờ trưa, Lollypop bắt đầu ngày kinh doanh mới, ‘’ bình yên’’ như mọi ngày.


___________ Hết chap 10 _________


avatar

Gelyvip_loveYB
Author
Author
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 88
Số Thanks : 24


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Tue May 20, 2014 8:33 pm
trời ơi là trời !! có biết lần đầu tiên em đọc GTop k ?? sao có thể viết hay như vậy hả ?? viết hay như vậy mà tại sao k viết tiếp đi ?? cơ mà cái fic để là GTop , Baeri mà tới bây giờ chả thấy tâm hơi đâu =.= cơ mà viết tiếp mau đi !!

avatar

bigbangalive
Author
Author
Nam
Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 59
Số Thanks : 15


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Tue May 20, 2014 9:33 pm
D that tan nhan,hong lau roi ma bay gio moi...


WishVIPBABY
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 123
Số Thanks : 17


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Wed May 21, 2014 10:40 am
Trời fic Au hay ko à, fic nào cũng vé ry good. nhưng mà Au để fic lâu quá à  yuimgh

avatar

Dream
Admin
Admin
Tổng số bài gửi : 782
Số Thanks : 386


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Fri Jun 13, 2014 6:04 pm

 hjdjhgkjhg  Hiện D đang viết khá nhiều fic ^^ tầm 6 hay 7 fic đang on. Có nhiều bạn hỏi soa D không tập trung viết 1 fic cho đến hết hẵng bắt đầu fic khác, nhưng thật sự việc đó rất khó khăn đối với D th50 .

Trước tiên là nếu chỉ theo 1 fic, thật sự cứ suy nghĩ về 1 fic thì D thấy rất khó, vì D rât mau chán  :57567:  _ Tiếp theo là D muốn cùng lúc theo đuổi nhiều câu chuyện khác nhau để mem có thể đọc fic nào mà mình thấy thích nên không hề ngại khi up fic mới ^^ .

Dù theo nhiều fic, nhưng D vẫn up đều đặn, không bỏ fic nào cả ^^ nên các bạn cứ yên tâm nha  th50  _ Mong được các bạn ủng hộ, thích & chia sẽ fic cũng như địa chỉ fam để BigBangFam ngày càng đông VIP hơn nha ^^.


___________ Chap 11 __________


7h30 tối _ Ngày làm việc đầu tiên của Ji Yong đã kết thúc.

Ngồi vắt vẻo trên tầng thượng tòa nhà cao vút, trong chiếc áo choàng lông đen tuyền óng ánh, bên trong là bộ vest trắng đơn giản và lịch lãm, hắn mỉm cười thích thú nhìn cái dáng nhỏ xíu của Yong loay hoay đóng cửa tiệm kem. Và rồi cậu nhanh chóng hòa mình vào dòng người qua lại đông đúc trên phố, bươc chân vội vã như chạy.

’’ Ya…Đồ đáng ghét… dám để mình ở lại dọn tiệm ‘’

Hắn cười phá lên khi nghe được câu cằn nhàn của cậu, thứ âm thanh trong trèo của cuậ dễ dàng lọt vào đôi tai hồ ly của hắn cho dù nó hòa lẫn vào hàng trăm thứ tiếng ồn hỗn tạp khác nhau.

Nhẹ nhàng lướt theo cậu từ trên cao, đôi chân dài của hắn bước trên không khí, khiến chiếc áo choàng dài cứ bay phấp phới.

’’ Ya..Chủ gì đâu mà chẳng chịu làm… toàn lo tán tỉnh khách hàng không, đáng ghét… đáng ghét đáng ghét mà ..’’ _ Yong vẫn làm bầm chửi rủa phía bên dưới.

‘’ Cái gì mà khách hàng là thượng đế??? Nếu để khách cứ sờ sờ mó mó vậy thì đi làm tiếp viên đi cho rồi… mở tiệm kem làm gì?? Yaaa… đồ ông chủ 35.’’

‘’ Yaaaaaaaa… Choi Seung Huyn, huynh là đồ đáng ghét…’’

Hắn phì cười, khi thấy Yong vừa bước vội vừa huơ chân múa tay cứ như đang được ‘’ xử tội’’ hắn. Cậu thật sự quá đáng yêu rồi, đáng yêu hơn cả tưởng tượng của hắn.

Cả buổi làm việc hôm  nay, hắn chẳng thể nào nhớ được cậu đã làm đến bao nhiêu hành động dễ thương trước mắt hắn, nào là khuôn mặt hoàn tòan nghiêm túc đến quá đáng với đôi môi khẽ bặm lại khi cậu cố gắng tỉ mỉ trang trí từng ly kem cầu kỳ theo đúng chỉ dẫn của hắn, rồi nụ cười tươi rói, bẽn lẽn khi có người khen cậu dễ thương trong bộ trang phục hắn chọn cho cậu, và khuôn mặt đỏ bừng thoáng bối rối cùng với tiếng chửi rủa lầm bầm mỗi khi hắn cố ý áp sát hoặc giả vờ đụng chạm vào cậu, cả cái ánh mắt liếc xéo đầy trách cứ với đôi môi nhỏ cứ hơi mím nhẹ mỗi khi hắn nói chuyện thân mật hoặc để các cô gái trẻ, khách quen của tiệm nắm tay hay thì thầm to nhỏ đầy ẩn ý.

Và vì thế, ngày làm việc hôm nay của hắn của trở nên rối bù vì cậu. Vì ánh mắt hắn thường xuyên liéc nhìn cậu khiến những ly kem được trang trí kém hoàn hảo hơn, hắn đi lại trong tiệm đặc biệt nhiều hơn hẳn chỉ để khi lướt qua người cậu hắn có thể giả vờ vô ý  chạm nhẹ vào cậu hoặc đôi bàn tay hư hỏng sẽ vuốt nhanh lên vòng eo nhỏ của cậu 1 cách chủ đích, và chắc chắn sau đó, đáp lại hắn sẽ là cái liếc nảy lửa với cánh tay nhỏ khẽ nhá lên dọa dẫm của cậu, và hôm nay hắn cũng đặc biệt vồn vã hơn với các vị khách nữ, những người luôn say mê vẻ tuấn tú đầy ma mị của hắn, hắn trò chuyện, mỉm cười với họ, để họ thì thầm vào đôi tai hắn vài câu nói ẩn ý, để họ nắm lấy bàn tay ấm áp của hắn nữa, và lý do duy nhất hắn để điều đó xảy ra, là cậu sẽ không vui mỗi khi hắn làm vậy, môi cậu sẽ khẽ dẫu ra, ánh mắt sẽ liếc nhìn về phía hắn nhiều hơn, thỉnh thoảng cậu còn cố chen vào khi mang đến đầy bàn những ly nước lọc dù khách chẳng yêu cầu.

Và hắn nhận ra, cậu đã bị  hắn quyến rũ mất rồi dù có thể ngay chính bản thân cậu cũng chẳng nhận ra điều đó, dĩ nhiên điều đó cũng chẳng có gì khó hiểu vì hắn vốn dĩ là Cữu Vỹ Thiên Hồ, quyến rũ gần như là bản năng có sẵn trong huyết quản. Nhưng việc kỳ lạ ở đây, là hắn cảm thấy rất vui vì điều đó, niềm vui cứ kéo dài mỗi khi hắn thấy cậu, chứ không phải như những lần trước đây, sau khi chinh phục được con mồi, hắn chỉ có thể vui vẻ được trong giây lát, sau đó la cảm giác chán ngán đến tận cổ lại ập đến.

‘’Món đồ chơi này có lẽ sẽ dùng được lâu.’’ _ Hắn mỉm cười thầm nghĩ, trong khi đôi chân cứ vô thức lướt nhẹ theo bước chân của cậu trở về căn phòng trọ nhỏ.

Dấu mình trong chiếc áo choàng dài, hắn nhẹ nhàng đáp xuống nóc căn nhà đối diện, mỉm cười nhẹ nhàng với trò chơi tinh thám hắn đang chơi khi nhìn theo cái bóng nhỏ của Yong chui tọt vào nhà. Nhìn qua cửa sổ, hắn thấy cậu tất tả quẳng đại giỏ xách sang bên, và lôi ra từ dưới gầm salon cũ một chiếc hộp gỗ lớn, bên trong chứa đầy những hộp đạn nhỏ màu đỏ rực. Hắn nhíu mày khó chịu, đôi chút bực bội xuất hiện, hắn nhận ra cậu đang chuẩn bị cho cuộc đi săn đêm nay, và điều đó khiến hắn gần như sắp nổi giận.

_’’ Tên nhóc ngu ngốc, ta đã tốn công tốn sức che dấu âm khí cho ngươi, mà giờ ngươi lại đâm đầu đi tìm cái chết là sao??? ‘’ _ Hắn gầm gừ trong cổ họng.

Tức giận nhìn theo cái bóng nhỏ của Yong đang hý hoáy khóa cửa và tiến ra đường, ma khí từ người hắn từ từ bốc cao. Hắn đang nhớ đến lời của Daesung _ ‘’ Đệ phát hiện, có rất nhiều yêu quái đột nhiên xuất hiện ở Seoul, không phải loại tinh thú hay lởn vởn kiếm ăn ở thành phố đâu, là loại như đệ ấy, đã thành hình rồi, dù chưa mạnh. Và cả những yêu quái mạnh hơn nữa.’’

_’’ Hình như ta đang tự chuốc phiền phức rồi ‘’ _ Hắn lầm bầm _ ‘’ Món đồ chơi này… phiền thật.’’

Nói đoạn, hắn khẽ nhún người, bước vội trong không khí bám theo bước chân của Ji Yong.


***********


Từng bước chậm rãi, Ji Yong cẩn thận đưa mắt nhìn xung quanh.

Một con đường lớn rực rỡ ánh đèn, 9h tối, khoảng thời gian con người bắt đầu các hoạt động vui chơi về đêm, nên đường phố luôn tấp nập người qua kẻ lại.

Trái lại, trong những con hẻm nhỏ, nằm ngay sát con đường lớn, bóng tối lại luôn chế ngự, đó là thế giới của những tên say khướt tìm chỗ ngã lưng, của những cô gái sương mai trả giá cho thân mình, hoặc là nơi tụ tập của những thành phần bất hảo và cũng là nơi những thế lực bóng tối mà con người không ngờ đến xuất hiện.

Đang bước, Yong bỗng khựng lại, quay đầu, hướng mắt nhìn vào 1 con hẻm vắng, sâu hút phía trong chìm hẳn trong bóng tối mù mịt, một luồn hơi lạnh cứ chầm chậm len lỏi tỏa ra từ đó, người thường có lẽ không thể nhận ra, nhưng với Yong, người được huấn luyện từ nhỏ, cậu dễ dàng nhận ra thứ âm khí này.

Thận trọng, Yong bước vào con hẻm vắng, đôi tay tháo nhẹ vòng AHL ra khỏi tay, nó nhanh chóng  biến thành khẩu súng bạc lấp lánh. Chợt nhớ, Yong nhìn lại khẩu súng, nó vẫn vậy, vẫn được bao bọc bởi sợi dây bạc êm ái đến kỳ lạ.

_’’ Chậc, nó nhẹ và êm hơn nhiều rồi, chỉ không biết là còn bắn được không thôi.’’ _ Yong lầm bầm, dù sao 1 chút nào đó trong cậu lại cảm thấy thích sự êm ái mà những sợi dây tạo nên.

Bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi đầy cẩn trọng, Yong tiến sâu vào con hẻm, nơi bóng tối chập chờn, trên tay lăm lăm khẩu súng sẵn sàng nhả đạn. Chăm chú theo dõi từng góc khuất nhỏ sau những chồng thùng giấy chất đầy lộn xộn, cậu lắng nghe, tập trung mọi giác quan của cơ thể theo dõi từng tiếng động hay thay đổi nhỏ của không khí.

Mùi máu bất ngờ từ đâu xộc thẳng đến, kèm theo tiếng xương bị bẻ gẫy răng rắc, lạnh toát. Yong vội dừng lại, cậu lách người, núp vào sau đống thùng. Và rồi từng chút, từng chút một, cậu tiến về phía trước, nương theo bóng tối, cậu biết con mồi đang ngay trước mặt.

Ji Yong sững người nhìn cảnh tượng trước mắt mình. Trong bóng tối chập chờn, một người đàn ông trong bộ vest lịch sự đang quỳ mọp trên mặt đất, không ngừng xé toạt từng mảng thịt lớn từ xác một người vô gia cư, bên cạnh đó là những đoạn xương nhớp nhúa đầy dấu răng và máu loang lỗ khắp nơi, nhày nhụa. Như 1 con thú đói, người đó ngấu nghiến nhai lấy nhai để những mãng thịt vừa được xé ra, để mặc máu tươi nhõ xuống ướt đẫm. Dường như chẳng thỏa mãn, sau khi nuốt trọn mảng thịt, ông ta hụp hẳn đầu vào cái xác ướt máu, từ cái miệng rộng dần ra, chiếc lưỡi dài đầy xúc tu vươn ra, quân chặt và hút trọn phần nội tạng bẫy nhầy của  kẻ xấu số.

Ji Yong như hóa đá, bất giác run rẫy, từ trước đến nay, cậu chưa từng gặp qua loại tinh thú có thể biến thành người lần nào, tất cả nhưng con cậu tiêu diệt đều còn hình dạng quái thú và chưa thể biến hình hoàn toàn thành người. Và cậu biết, thứ cậu đang đối mặt khong hề đơn giản và dễ tiêu diệt tí nào.

Nhưng rồi, hít lấy 1 hơi dài, cố lấy lại bình tĩnh, Ji Yong từ từ nâng súng lên, nhắm ngay đầu con tinh thú trong lốt người. Đây là công việc của cậu, là điều cậu muốn làm, cậu chẳng thể để nó tiếp tục sát hại người khác được.

‘’ĐOÀNGGGG…’’ _ Tiếng đạn vang lên chát chúa.

Nhưng chỉ trong tích tắt đó, con tinh thú đã quay phắt đầu lại và né gọn viên đạn sượt qua khuôn mặt, lớp da người bị xé toạt một mảnh lớn, lộ ra lớp da sần sùi xanh ngắt nhớp nháp.  Ngay sau khi né được viên đạn, nó nhảy chồm lên lao thẳng đến chỗ Yong núp. Chẳng chút chần chừ, Yong giơ súng nhả tiếp viên đạn thứ hai ngay khi nó đã lao đến ngay sat cậu.

‘’ĐOÀNGGG…’’

Một lần nữa, con thú lại né được với tốc độ cực nhanh, lớp da trên đầu nó bị xé toạt biến thành hình thù kỳ quái. Lúc này nó đã ngay trước mặt cậu với đôi tay vươn ra chuẩn bị chộp lấy cổ cậu. Xoay nhanh người, Ji Yong tung mạnh cú đá xoáy vào đầu con thú, chẳng thèm đỡ cú đá của cậu, con thú vẫn nhào đến, đôi tay dài nhanh như cắt chộp lấy cả người cậu và nhấc bỗng lên ngay khi cú đá của cậu vừa chạm được vào đầu nó. Ji Yong mất đà chới với chẳng kịp trở tay với tốc dộ quá nhanh của con tinh thú. Vội vã, trong khi cả cơ thể bi nhấc ngược và kéo căng ra đau đớn, Yong cắn chặt răng cố gắng 1 lần nữa, cậu lại giương súng, nhắm ngay cái đầu quái dị với đôi mát tò đùng đang lồi ra của con quái thú bóp cò.

‘’ĐOÀNGGG..’’_ Tiếng súng chát chúa vang lên 1 lần nữa.

Lần này cậu thành công, viên đạn xoáy nhanh và khiến đầu con quái thú bị xé mất 1 mảng to. Nhưng nó chẳng ngừng lại mà càng lồng lộn tức giận vì đau đớn. Chẳng để cậu có cơ hội 1 lần nữa, chiếc lười dài ghê rợn đầy giác hút của nó phóng ra, quấn chặt khẩu súng và giật mạnh ra khỏi tay cậu, và như đang chơi 1 món đồ chơi, nó nắm lấy chân cậu và liên tục nện cả thân người của Yong xuống nền đất cứng, Yong vội dùng tay ôm lấy đầu mình cố gắng tránh tổn thương, cơ thể cậu như đang bị gẫy nát theo từng cú đập, đã đời, con tinh thú với đôi tay quái dị dùng hết sức quẳng mạnh cả thân hình còm cõi của Yong vào tường đánh rầm, cậu rơi xuống chòng thùng giấy.

Cố lồm cồm bò dậy với cơ thể đau buốt đến nước mắt trào cả ra, nhưng Yong biết cậu không thẻ nằm đây. Cố lê mình ra khỏi đống thùng, Ji Yong 1 tay giử chặt phần hông đau, một tay vơ vội thanh sắt đang lăn lóc dưới đất, nhìn thẳng về phía con quái thú đang lừng lững tiến tới với ánh mắt đầy cảnh giác. Cậu không muốn mình có kết cuộc giống người vô gia cư kia 1 tí nào.

Chầm chậm lùi lại hướng về phía con đường lớn phía ngoài, Ji Yong bất ngờ phóng thẳng cây sắt đang cầm trên tay về phía con tinh thú và vội vã quay lưng bỏ chạy, cậu biết, chỉ cần ra đến đường lớn, cậu sẽ có cơ may thoát được, nhưng với cơ thể đầy vết thương, ngay cả đôi chân dường như cũng đã bị nứt xương, Ji Yong chẳng thể chạy nhanh và xa được dù cậu cố hết sức, cắn răng chịu đau mà lê bước đến nước mắt cũng bật trào ra.

Con tinh thú khoái trá nhìn theo cái dáng xiêu vẹo đang cố lê đi của Yong. Chẳng thèm đuổi theo, nó giơ cao khẩu AHL trong tay, nhắm ngay đầu Yong, đôi mắt lòi ra đỏ ngầu đầy thích thú và bóp cò.

‘’ĐOÀNG…’’ _ Tiếng súng lại vang lên.

Con tinh thú khẽ sững lại, ngạc nhiên, trân trối nhìn. Viên đạn bay ra khỏi nòng súng giờ đang xoay tít lơ lững trong không khí ngay trước khi chạm được vào người Yong và tích tắc tiếp theo, nó rơi xuống đất, bẹp dúm như vừa chạm phải 1 bức tường.

Con tinh thú khẽ gầm gừ tiến đến, chiếc lười dài thò ra ngoe ngẩy phía trước.  Một làn hơi lạnh buốt từ đau từ từ tích tụ, cái hơi lạnh khiến mặt đất đóng băng và nứt toát ra ngay trước mặt nó. Nhanh như cắt nó lùi lại, tránh xa luồng khí lạnh chết  người đang ngùn ngụt tụ lại và giận dữ nhìn theo cái bóng nhỏ của Yong đang tiến gần ra đến đường lớn.

Và rồi từ trung tâm của luồng hơi lạnh, nơi mặt dất nứt nẻ đóng băng cứng, khói bốc lên, nghi ngút, che mờ và cô lập hoàn toàn đoạn cuối con hẻm và phần còn lại. Con tinh thú gàm gừ, khẽ khom người thủ thế đầy giận dữ, nó biết đối thủ của nó không dễ đối phó.

Từ làn khói, hắn bước ra trong chiếc áo choàng đen bí ẩn nổi bật giữa màu trắng của khói, ánh mắt tím rịm đầy giận dữ, khuôn mặt đanh cứng bực bội, nụ cười mỉm trên môi thường ngày đã biến mất. Chẳng nói chẳng rằng, hắn lao đến, nhún người bay lên đá thẳng một cú cực mạnh vào cái đầu chỉ còn hơn nửa của con quái thú.

‘’RẦMMMM…’’ _ Con quái thú bay thẳng vào tường, da thịt nó nứt toát, nhày nhụa, vươn vãi rơi ra, nó vội vã bò dậy.

Chưa hả cơn giận đang sôi lên trong người, hắn lại lao đến, trong tích tắc, hắn chộp lấy cái lười dài đầy xúc tu kinh tởm của con quái thú và giật mạnh, xé toạt nó ra.

_’’GGGGGRRÀOOOO..’’ _ Con tinh thú gào lên đau dớn giãy dụa với chiếc lưỡi bị xé nát, nó hoàn toàn không thể chống trả.

Chẳng chút chớp mắt hay thay đổi biểu hiện trên gương mặt, hắn xoay người tung thẳng một cú đá cực mạnh thứ hai ngay đầu con quái thú khiến nó vỡ nát ra tung mảnh nhày nhụa. Chẳng hả dạ, hắn như nổi điên lên, đôi chân không ngừng dẫm đạp lên phần thân thể còn lại của con quái thú. Hắn cứ dẫm, điên cuồng cho đến khi chúng vỡ nát, chỉ còn lại những mảnh vụn bẩy nhầy ghê rợn.

Đến lúc ấy hắn mới dừng lại, thở hắt ra, hắn bực bội nhìn xuống, bộ vest trắng sang trọng với đôi giày đắt tiền của hắn giờ loang lổ đầy máu và thịt vụn, kinh tởm.

_’’ Dơ quá’’ _ Hắn khó chịu.

Nhưng rồi hắn cố bình tĩnh trở lại, vuốt nhẹ lai mái tóc, biểu hiện trên mặt hán khẽ giãn ra, lấy lại nét lạnh lùng như thường ngày, nhìn quanh, phát hiện khẩu AHL của Yong nằm chìm lẫn trong máu và thịt của con tinh thú, hắn phẩy nhẹ tay khiến khẩu súng bay lên và tan biến vào làn khói tím ma mị. Hắn quay lưng bước đi, cơ thể tư từ biến thành khói, hòa vào màn đêm đen kit.


**********

Ji Yong mơ màng trong sợ hãi, bên tai cậu, tiếng người lố nhố, tiếng còi cứu thương vang rền.

Cơ thể cậu được nhấc bổng lên, di chyển.

_‘’ Cậu gì ơi, cậu tên là gì?’’ _ Ai đo đang hỏi, nhưng Yong chẳng thể mở nổi mắt nữa, cậu rất mệt.

_ ‘’ Cậu có nghe tôi nói không? Cậu ở đâu?’”

_ ‘’ Chúng tôi sẽ tiến hành phẫu thuật cho cậu. Cậu ngủ một giấc nhé.’’

_’’ Ya, tên nhóc ngốc, ngươi thật là ngốc đó’’ _ Một chất giọng trầm khàn ấm áp khẽ cát lên, trách cứ.

Cậu dần dần thiếp đi. Một cảm giác an tâm nhẹ nhàng len lỏi, Ji Yong chìm sâu vào giấc ngủ.


_________ Hết chap 11 __________


Được sửa bởi Dream ngày Fri Jun 13, 2014 7:42 pm; sửa lần 1.

avatar

bigbangalive
Author
Author
Nam
Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 59
Số Thanks : 15


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Fri Jun 13, 2014 6:39 pm
đọc mà mặt mày em nhăn riết lại vì kinh đó


Hoa Cua Quy
Author
Author
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 20
Số Thanks : 7


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Fri Jun 13, 2014 7:00 pm
mặt e thành con gaho rồi D ơiiiiiiiiiiii


WishVIPBABY
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 123
Số Thanks : 17


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Fri Jun 13, 2014 8:57 pm
Em thích au vô cùng (y)
Cái gì au cũng hoàn mỹ, từ miêu tả 1 chú mèo đáng yêu, hay 1 hình tượng mạnh mẽ hoặc yếu mềm au cũng làm đc hết. Fic này đầy máu,và au cũng miêu tả thành công luôn!!!
Nói chung là au tài lắm


Lon Ton
Thành viên thân thiện
Thành viên thân thiện
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 14
Số Thanks : 1


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Sat Jun 14, 2014 10:40 pm
Hay quá au ạ
Yong đã cảm cha 35 kia rùi  hjdjhgkjhg  hjdjhgkjhg 
...
Tình hình này chắc top già sẽ cho cậu "làm thêm buổi đêm" để khỏi đi lung tung quá  th59  th59 
..
Nhanh ra au mới nha au. Lâu ơi là lâu mới có chap mới. Mà có chap nào là đứ đừ chap đó  th68


mymy1995
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 35
Số Thanks : 3


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Sun Jun 15, 2014 5:26 pm
hay wa D oi ra chap moi mau len nha


mymy1995
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 35
Số Thanks : 3


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Sun Jun 15, 2014 5:27 pm
hay wa D oi ra chap moi mau len nha

avatar

rummytieunguu
Thành viên thân thiện
Thành viên thân thiện
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 19
Số Thanks : 2


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Fri Jul 04, 2014 10:08 pm
D ơi ra chap mới đi :( Đang hay mà  khoc  yuimgh

avatar

Dream
Admin
Admin
Tổng số bài gửi : 782
Số Thanks : 386


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Mon Jul 07, 2014 8:32 pm
rose rose rose rose rose rose rose rose rose rose 




____________ Chap 12 _______


Bệnh viện trung tâm thành phố Seoul.

Phòng bệnh VIP.


JI Yong từ từ tỉnh dậy, nhanh chóng cậu nhận ra mình đang ở bệnh viện bởi thứ không khí thoáng nhẹ mùi thuốc sát trùng.

_’’ Anh thấy thế nào?’’

Ji Yong khó khăn xoay đầu nhìn sang bên cạnh. Một cô y tá nhỏ nhắn, xinh đẹp trong bộ trang phục trắng đang tỉ mỉ thay chai nước biển mới truyền cho cậu. Cố gượng người định nhỏm dậy, nhưng rồi cậu nhanh chóng nhận ra đó là việc không thể, cơn đau buốt ngăn trở toàn bộ cử động của cậu.

_ ‘’Tôi bị nặng không?’ _ Giọng cậu yếu ớt.

_’’ Khong biết nên nói anh may mắn hay không nữa, sươn sườn, xương chân, một bên bả vai đều bị gãy hoặc nứt xương, nội tạng cũng bị tổn thương không ít, thêm cả các vết thương ở phàn mềm khác nữa, vậy mà vẫn còn sống.’’ _ Vừa nói, cô y tá vẫn chú tâm vào công việc của mình.

Ji Yong khẽ thở phào, dù sao cũng chỉ gãy xương, từ nhỏ đến lớn, cậu gần như chẳng còn nhớ nổi mình đã bị gãy xương bao nhiêu lần, nên dường như bản thân cũng đã quen với sự bất tiện và đau đớn này.

_’’ Có lẽ là tôi sống dai thôi .’’ _ Cậu mệt mỏi, môi vẫn cố nở nụ cười lịch sự.

_’’ Sống dai?’’ _ Người nữ y tá bất giác nhoẻn miệng cười, dừng ta nhìn sang cậu, ánh mắt khẽ lóe lên kỳ lạ _ ‘’ Nếu là người bình thường, khi trọng thương như vậy, nội việc mất máu cũng dễ dàng gây chết người, thế mà cậu vẫn bình yên và tỉnh dậy sau chỉ 3 tiếng phẫu thuật. Chẳng phải đã quá kỳ lạ sao??’’

_’’ Tôi… cơ thể tôi… rất khỏe.’’

Chậm rãi bước đến, ngồi nhẹ xuống mép giường, cô y tá nhìn chăm chăm vào cậu, trên môi vãn giữ thường trực nụ cười. Ji Yong thoáng ngạc nhiên khi cô ta đưa tay vuốt ve khuôn mặt và mái tóc cậu chẳng chút ngại ngần.

_’’ Khỏe mạnh??? Sai. Cậu lẽ ra nên cám ơn viên Hắc Châu còn sót lại trong cơ thể mình đấy thợ săn nhỏ à.’’

_’’ Hắc Châu??’’ _ Ji Yong thoáng sững sốt, dù chưa một lần được nhìn thấy, nhưng cậu đã từng nghe nói đến nó mấy lần.

_’’ Đừng giả nai trước mặt ta, cậu trai nhỏ’’ _ Nụ cười trên môi người y tá bất giác dãn ra, khuôn mặt trở nên kỳ lạ_ ‘’ Khi ngươi được đưa vào đây, rõ ràng là đã bị thương rất nặng, nếu như trong người ngươi không còn sót lại một phần Hắc Châu, chắc chắn ngươi đã chết.’’

JI Yong khẽ đanh mặt, ánh mắt cảnh giác chăm chú quan sát từng cử động nhỏ. Cậu biết mình đang gặp nguy hiểm vì trước mặt mình không đơn giản chỉ là 1 nữ y tá, vả lại, với tình trạng thương tích hiện tại của mình, cậu hoàn toàn không có khả năng chống cự.

_’’ Cô lầm lẫn gì đó rồi, tôi không biết cô đang nói gì cả.’’

_’’ Hiểu lầm, hahaha… ngươi đánh giá ta quá thấp rồi đấy.’’ _ Cô ta phá lên cười lớn, nắm chặt cố áo Ji Yong giật ngược cậu lên, khiến vết thương bị động, đau buốt_’’ Cách đây không lâu, chắc chắn ngươi đã bị thương một trận lớn, nếu không nhờ được uống viên Hắc Châu đó, thì chắc chắn không qua khỏi. Sau đợt trị thương đó, nó chỉ còn lại một phần, nhưng ta vẫn nhìn ra, hahaha… ngươi định gạt ai hả?’’

Khi vừa nghe đến đó, Ji Yong nhớ ngay đến hắn, chẳng lẽ lần trước khi cứu cậu, thứ thuốc mà hắn bảo rất công hiệu lai là Hắc Châu? Làm cách nào một người bình thường như hắn lại có thể có được thứ ấy? Hàng loạt câu hỏi đỏ dồn đến trong cậu. Nhưng Ji Yong vẫn cố giữ vẻ mặt điềm tĩnh.

_’’ Tôi thật sự không hiểu cô nói gì.’’

Khẽ nhéch môi cười, cô ả từ từ lòn tay, bóp nhẹ vào chiếc cổ nhỏ của cậu, đôi mắt khẽ ánh lên tia dộc ác.

_’’ Ngươi không cần lo. Ta chỉ muốn biết, ngươi làm cách nào để lấy Hắc Châu ra khỏi cơ thể lũ Tinh Thú ấy, ngươi cũng biết đấy, từ trước đến nay, việc chiếm lấy Hắc Châu gần như là một pháp thuật bí ẩn nhất mà bất cứ yêu quái nào cũng mong được chiếm hữu. Chỉ cần ngươi chỉ cho ta, ta sẽ tha cho ngươi, và khi ta học được, ta sẽ mang về đây 1 viên Hắc Châu cho ngươi, vết thương ngươi rất mau sẽ lành lặn. Còn bằng không, cái mạng nhỏ của ngươi hôm nay chỉ sống được đến đây thôi’’

_’’ Tôi thật sự không biết cô đang nói gì.’’ _ Ji Yong khẽ gằn giọng, ánh mắt cứng rắn nhìn thẳng vào cô ả. Cho dù cậu biết hôm nay khó tránh khỏi cái chết, nhưng cậu vẫn nhất định sẽ không nói ra việc hắn là người cho cậu uống Hắc Châu, vì cậu hiểu nếu nói ra, hắn chắc chắn cũng sẽ gặp họa sát thân như cậu.

Khuôn mặt cô ả y tá ngay lập tức tối sầm lại, nụ cười lởn vởn u ám. Rồi mắt ả lại vụt sáng lên khi bất ngờ nghĩ ra một cách khác để ép cậu. Giật phăng tấm chăn mỏng đang đắp trên người cậu xuống, ả chậm rãi đưa tay vuốt ve cơ thể đang bị băng chặt của cậu, chiếc lưỡi nhỏ của ả khẽ thè ra, vươn dài liếm láp khóe môi đỏ chót, lưỡi của loài rắn.

_’’ Chắc ngươi biết cơ thể ngươi có âm khí?’’ _ Giọng ả bất giác ngọt ngào đến rợn người.

Ji Yong khẽ rùng mình, ánh mát thoáng sợ hãi khi nghĩ đến điều ả muốn làm.

_’’ Đối với những kẻ có âm khí như ngươi, ta chỉ cần giết ngươi và dùng lớp da xinh đẹp này..’’ _ Ả vuốt ve khuôn mặt cậu bằng đôi bàn tay lạnh ngắt _’’ … Ta sẽ là ngươi. Sẽ rất tuyệt, gia đình, bạn bè của ngươi…’’

_’’ Ta chỉ có một mình thôi.’’ _ Cậu vội ngăt lời ả, giây phút ấy, nụ cười, ánh mắt và khuôn mặt của hắn bất giác hiện ra trong đầu cậu, và điều đó khiến cậu lo sợ.

Cô ả khẽ khựng lại trước phản ứng bất ngờ của cậu, và giây phút tiếp theo, nụ cười trên môi ả càng giãn ra, trở nên toang hoác đến tận mang tai khiến cậu thoáng rùng mình.

_’’ Người yêu??? Ngươi đang lo sợ điều gì??? Gã đàn ông đêm qua đến đây cùng ngươi, là ai? Người yêu à?’’

Ji Yong chết sững, đến lúc này cậu mới nhớ đến việc mình đã nghe giọng nói của hắn khi bất tỉnh, thì ra đó không phải là mơ.

_’’ Gã đó là ai? Nghe bảo với bệnh viện là ông chủ của ngươi à??? Khá đẹp trai, thịt có lẽ sẽ ngon.’’ _ Giọng ả ngân ra, ánh mắt nhìn chòng chọc vào cậu dò xét.

_’’ Ta cấm ngươi đụng đến hyunh ấy.’’ _ Cậu khẽ gầm gừ, đôi mắt khẽ long lên, cả cơ thể bất lực củng run lên vì tức giận mặc dù chẳng thể động đậy nổi.

_’’ Hahaha… được đấy, được đấy. Ta sẽ biến thành ngươi, trước khi ăn gã ta, có lẽ có thể vui vẻ một chút nhỉ.’’ _ Ả phá lên cười.

_’’ Ngươi…’’ _ Ji Yong giận đến nghẹn lời, mắt cậu mở to trân trối nhìn ả đầy sát khí.

_’’ Vậy ngươi nên nói ta biết cách lấy Hắc Châu, bằng không, không phải chỉ ngươi, mà cả gã đó ta cũng sẽ xơi sạch .’’ _ Vừà nói, ả vừa trườn người, ngã đầu lên ngực cậu, ánh mắt lúng liếng như đang thách thức Ji Yong.

_’’ Ta tuyệt đối không nói, ngươi giết ta thì vĩnh viễn cũng không biết được đâu.’’ _ JI Yong gằn giọng, giờ dường như cái chết của cậu không đáng lo bằng việc hắn cũng sẽ bị cuốn vào mớ rắc rối chết người này nhưng cậu lại chẳng biết phải làm thế nào.

Khuôn mặt ả y tá tích tắc đanh cứng, hiện rõ nét tức giận. Ả ngay lập tức đứng phắt dậy, vung tay tát thẳng vào mặt cậu một cú cực mạnh. Ji Yong liệm đi, một bên mặt hiện rõ dấu bầm tím đau đớn. Chậm rãi, uốn éo nhẹ thân hình mảnh mai xinh đẹp, cô ả đứng ngay trên đầu giường cậu, từ từ há miệng. Chiếc miệng đỏ lòm, rộng hoác giãn dài đến tận mang tai, lởm chởm những chiếc răng nhọn hoắc cong quặp chứa đầy nọc độc. Từ từ cúi người xuống, đôi mắt đỏ lè đầy máu khẽ ánh lên thích thú khi những chiếc răng từ từ kê sát vào cổ cậu, ả muốn cậu sống cũng không được mà chết cũng chẳng xong với thứ chất độc cực mạnh của ả.

_’’ Dơ quá đấy.’’

Cô ả giật bắn mình ngẩn nhìn lên. Chậm rãi khép nhẹ lại cánh cửa sau lưng, hắn bước vào, chậm rãi và bình thản. Đặt hộp bánh to đùng lên bàn, hắn chẳng thèm nhìn đến ả, mà tự rót láy một ly nước đầy ụ. Cô ả ngay lập tức khựng lai, ngước lên nhìn hắn với đôi mắt đò ngầu gườm gườm đầy sát khí, sẵn sàng lao vào bất cứ lúc nào.

_’’ Tên nhóc ấy giờ trên người vừa dính máu, thuốc sát trùng, rồi còn cả đóng băng, nếu còn thêm cả cái thứ chất độc bẩn thiểu của ngươi nữa thì thật sự ta sẽ phát điên đấy.’’ _ Hắn lầm bầm, ngửa cổ uống sạch ly nước vừa rót._ ‘’ Thật là phiền phức.’’

Và rồi chậm rãi, từ cơ thể hắn, ma khí từ từ cuộn trào ra, những làn khói tím thẫm lạnh buốt, hắn khẽ mỉm cười quay sang nhìn ả, nụ cười vô hồn với ánh ánh mắt lạnh lẽo.

_’’ Lũ các ngươi thật phiền phức, giết một tên lại xuất hiện một tên.’’

Cô ả nhanh như cắt vội lùi lại, tránh xa làn khói Iạnh buốt đang chầm chậm bò đến dưới chân ả. Cả cơ thể ả run lên vì sợ, như ánh mắt vẫn nhìn hắn một cách dữ dội đầy sát khí và hiếu chiến dù biết bản thân yếu hơn hắn rất nhiều.

_’’ Ta vốn dĩ cũng chẳng định dính vào các ngươi làm gì’’ _ Vừa nói hắn vừa chậm rãi bước đến, liếc nhẹ lên khuôn mặt bầm tím của Yong, giọng hắn bất giác khẽ đanh lại_’’ Sao các ngươi cứ nhằm đồ chơi của ta mà phá vậy. Thật là..’’

Chẳng để hắn nói hết câu, ả ta đã bất ngờ nhào đến trong khi đôi mắt hắn vẫn còn đang mải miết nhìn Ji Yong, hai cánh tay ả nhanh chóng vươn dài ra quái dị quấn chặt mấy vòng lấy cổ hắn siết mạnh, còn cái miệng rộng toát càng biến rộng ra hơn, nhắm thẳng đầu hắn mà bổ đến. Nhưng chỉ trong tích tắc ấy, ả đã bị làn khói tím nuốt chửng, lạnh buốt. Cả cơ thể ả ngay lập tức bị đóng băng cứng lại chẳng thể cử động, chỉ còn tiếng gầm gừ không ngừng phát ra từ cái miệng kinh tởm và đôi mắt đỏ ngàu nhìn hắn trân trối.

_’’ Ta đang nói mà ngươi nhào vô làm gì?’’ _ Hắn nhíu mày bực bội.

Lạnh lùng, hắn đưa tay nắm lấy hai cánh tay ngoằn nghèo của ả đang quấn chặt trên cổ, giật mạnh. Hai cánh tay đang bị đông cứng như đá của ả ngay lập tức bị vỡ tung ra từng mảnh, rơi thẳng xuống đất. Hắn nhìn xuống, nhoẻn miệng cười, rồi lại ngước lên nhìn khuôn mặt đang đau đớn đến tột cùng mà chẳng thể vùng vẫy hay kêu la của ả, ánh mắt hắn khẽ ánh lên thích thú.

_’’ Cách này tốt thật, không dơ quần áo như tên tối qua.’’ _ Hắn lại lẩm bẩm_ ‘’Ngươi muốn biết cách tạo ra Hắc Châu đúng không? Ta sẽ cho ngươi thấy nhé, nhưng sẽ hơi đau một chút.’’

Nói đoạn, hắn vụt mạnh tay, ngay lập tức đầu cô ả rơi xuống. Hắn vội vàng chộp lấy trước khi nó rơi xuống đất vỡ tan. Nắm nó lên, hắn nhìn thẳng vào khuôn mặt quái dị đang tím đi vì đau đớn của ả, máu trào ra từ miệng và mắt đều rất nhanh bị đống băng cứng lại.

_’’ Đừng chết nhanh quá, đợi xíu nhé.’’ _ Hắn mỉm cười dịu dàng.

Đoạn chậm rãi, hắn quay đầu ả ta lại, hướng thẳng cái nhìn đến phần thân thể mất đầu còn lại, hắn bình thản mỉm cười, đặt tay lên đó và ấn mạnh xuống, ngay lập tức nó vỡ vụn ra, rơi vãi đầy trên nền đất và tính tắc tiếp theo những mảnh vụn ấy bốc cháy, những tia lửa nhỏ màu tím nhanh chóng biến tất cả thành những nhúm tro tàn, và lẫn trong đám tro tàn nóng rực ấy, một viên Hắc Châu óng ánh xuất hiện.

_’’ Thế đấy, đơn giản mà, ngươi cũng nên lên đường rồi.’’_ Sau khi thì thầm vào tai ả, hắn buông tay.

Rất nhanh, ả cũng chỉ còn là một nhúm tro tàn đen ngòm nằm lọt thỏm dưới gót giày hắn. Khẽ nhếch môi cười, hắn bình thản cúi người nhặt lấy viên Hắc Châu.

_’’ Huynh ác thật đấy.’’

Hắn khẽ nghoảnh đầu nhìn lại. Daesung chậm rãi hiện ra giữa một làn khói mỏng, anh khẽ nhíu mày nhìn hắn.

_ ‘’ Dù sao cũng là yêu quái cả, huynh không cần phải tàn nhẫn đến thế, cứ một phát giết chết là được mà.’’

Nghiên nghiên đầu, hắn khẽ nhíu mày nhìn Daesung, khuôn mặt hiện rõ vẻ bực bội và khó chịu. Từ trước đến nay, hắn ghét nhất là bị người khác đánh giá về hành động của mình. Làn khói tím từ nãy giờ vẫn quanh quẩn bên chân hắn giờ bất giác trườn nhẹ về phía Daesung. Nhanh như cắt anh lùi vội và nhảy phắt lên giường của Ji Yong.

_’’ Ya, ya… đệ chỉ nói vậy thôi, đệ không cố ý mà, đệ xin lỗi.. đệ xin lỗi’’ _ Daesung vội nói, đôi chút hốt hoảng.

Vẫn đứng đó bất động với viên Hắc Châu trong tay, khuôn mặt hắn vẫn đanh lại, lạnh băng, ánh mắt nhìn Daesung chăm chăm vẫn còn tỏa ra sát khí.

Daesung khẽ rùng mình, mồ hôi lấm tấm hiện ra trên trán. Cố lảng tránh ánh nhìn tức giận của hắn, anh luống cuống kéo kéo, vuốt vuốt lại tấm chăn của Ji Yong.

_’’ Cậu ta sao rồi, không sao chứ huynh.’’ _ Giọng Daesung vẫn hơi run.

Khẽ nhíu mày, hắn bước đến bên giường, khiến Daesung hột dạ, vội liếc mắt cảnh giác. Nhưng hắn chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bên mép giường, từ từ đút viên Hắc Châu vào miệng cậu, hắn khẽ cúi người, hôn nhẹ lên đôi môi nhỏ, thổi nhẹ một làn hơi, khiến viên Hắc Châu nhanh chóng chui tọt vào người cậu. Đến lúc này khuôn mặt hắn khẽ giãn ra, đôi môi khẽ nở nên nụ cười hiền lành.

_’’ Wow’’ _ Daesung khẽ kêu lên, chứng kiến tất cả, anh chỉ còn biết mở to hai mắt nhìn hắn ngạc nhiên _’’ Wow, huynh hiền bất ngờ thật đấy’’

Khẽ xoay đầu nhìn anh, khuôn mặt hắn nhanh chóng trở lại nét lạnh lùng thường ngày. Đứng thẳng dậy, phủi nhẹ vạt áo, hắn lạnh lùng.

_’’ Ta muốn đuổi sạch đám quái ở đây đi. Ngươi tìm hiểu xem tại sao chúng lại đột ngột tập trung ở đây.’’

_’’ Wow, đừng nói là vì tên nhóc này, mà giờ huynh muốn nhúng tay vào yêu giới nha.’’ _ Daesung một lần nữa lại vô cùng ngạc nhiên._’’ Chẳng giống huynh chút nào.’’

Thoáng chút bối rối, hắn né tránh ánh mắt của Daesung, nói cứng.

_’’ Không… không phải vì tên nhóc này. Chì là… phiền quá nên…’’

_’’ Nên soa ạ?’’ _ Daesung nhoẻn miệng cười, nhìn hắn chờ đợi.

_’’ Ya, nói tóm lại, người tìm hiểu dùm ta đi.’’ _ Hắn khẽ gắt lên, ra vẻ giận dữ trấn áp Daesung.

_’’ Vâng, đệ hiểu rồi… hahaha.’’ _ Daesung cười phá lên, anh hài lòng với dáng vẻ lúng túng của hắn. _ ‘’ Vậy đệ đi ngay đây, nhưng… huynh cũng… nhẹ tay thôi, yêu quái cả.’’

Vừa nói dứt lời, Daesung vội vã biến mất trước khi hắn kịp nổi cơn thịnh nộ lần nữa.

Trong căn phòng nhỏ chỉ còn lại hắn và cậu.

Hắn đứng khoanh tay, nheo nheo đôi mắt, nhìn ra không gian rộng lớn bên ngoài. Thành phố rộng lớn, trong màn đêm, những ánh đèn điện đủ màu sắc, tỏa sáng, nhấp nháy đủ kiểu, tạo nên một không gian lộng lẫy. Nhưng trong đôi mắt hắn, thứ đáng chú ý lại là thứ khác _ Âm khí _ thứ âm khí đủ màu sắc đang bao trùm lên cả thành phố, báo hiệu số lượng yêu quái đang tập trung lại càng lúc càng đông hơn.

_ ‘’ Một lũ phiền phức, lũ thợ săn chết tiệt đâu cả rồi, sao chẳng dọn dẹp bọn chúng đi.’’ _ Hắn lầm bầm, đôi chân mày khẽ nheo lại khó chịu.

Vốn dĩ bình thường hắn sẽ để mặc chẳng chút quan tâm đến việc này, nhưng giờ thì nó bắt đầu khiến hắn bực bội. Lý do đơn giản, hắn biết việc này sẽ ảnh hưởng đến ‘’ món đồ chơi nhỏ’’ của hắn. Dù sao thì trong khoảng thời gian hắn còn hứng thú, hắn chẳng muốn món đồ nhỏ đáng yêu này bi hư hỏng một chút nào.

Khẽ thở dài, hắn quay sang nhìn cậu, lúc này vẫn còn nằm mê man bất tỉnh trên chiếc giường bệnh đặt ngay bên cạnh. Phất nhẹ tay, khiến không khí trong phòng dần ấm hơn, hắn chậm rãi ngồi xuống mép giường, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt cậu.

_’’ Hai vết bầm lớn, 4 vết sướt, khuôn mặt nhỏ xíu giờ xấu đi thật.’’ _ Hắn lại lầm bầm nói với chính mình _’’ Sao cái thứ Hắc Châu không chữa nốt những vết thương ngoài da nhỉ? Phiền thật.’’

Dù nói vậy, nhưng hắn lại khẽ nhoẻn miệng cười, cúi nhẹ người. Thật nhẹ thật nhẹ, chiếc lưỡi hồ ly thô ráp của hán lướt nhẹ qua những vết thương, vết bầm trên khuôn mặt cậu. Những dây khói mảnh tím rịm khẽ bốc lên, và trong tích tắc, làn da cậu liền lại mịn màng.

Hài lòng với thành qủa của minh, hắn khẽ nhếch môi cười, ánh mắt diu dàng ngắm nhìn khuôn mặt bình yên của JI Yong, dường như cậu có một giấc mơ đẹp.

_’’ Giờ thì ta biết phải làm sao với ngươi đây. Tên ngốc vừa phiền phức vừa hung dữ này.’’ _ Hắn khẽ thở dài, tự lẩm bẩm với bản thân mình _ ‘’ Sao ngươi cứ hút lấy lũ gớm ghiếc ấy chứ? Thật tình. Đến khi tỉnh lại, thế nào cũng hỏi mình về Hắc Châu’’

__________ Hết chap 12 ___________


WishVIPBABY
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 123
Số Thanks : 17


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Tue Jul 08, 2014 11:01 am
th45 công nhận H cưng đồ chơi của mình ghê cơ
mà D tả cảnh H giết bọn yêu quái đó ghê thật  th51 y như thật vậy đấy
em biết vì sao mà H ra tay tàn bạo với yêu quái rồi, vì bọn chúng dám động đến Y phải hem? laughing
hóng Chap mới nha D

avatar

rummytieunguu
Thành viên thân thiện
Thành viên thân thiện
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 19
Số Thanks : 2


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Thu Jul 10, 2014 10:39 pm
Yêu fic này nhứt  th48 Hóng hóng hóng quá nha D  th51

avatar

kieu
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 46
Số Thanks : 3


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Fri Jul 11, 2014 11:10 am
hjx,hóng wá àh

avatar

Dream
Admin
Admin
Tổng số bài gửi : 782
Số Thanks : 386


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Sat Aug 09, 2014 12:28 pm
th50 Sorry đã để các bé đợi lâu nha    macco  Từ giờ D sẽ cố up fic đều lại cuoi
Thanks bé Ny đã des dùm D tấm hình nha ^^ . Au nào cần des hình vui lòng liên hệ bé Ny trong box Fanfic nha ^^


 


_______ Chap 13 __________

Nhếch khẽ đôi môi, nở ra nụ cười mỉm chết chóc, hắn chậm rãi cúi người nhón lấy viên Hắc Châu vừa xuất hiện giữa đám tàn tro xám ngoét dưới chân. Mắt hắn khe khẽ ánh lên tia tím rịm, thích thú nhìn viên châu đen tuyền óng ánh trong tay.

_’’ Phải nhờ các ngươi bảo vệ tên nhóc ấy thôi, đừng trách ta nhé.’’ _ Hắn khe khẽ thì thầm với chất giọng ngọt lịm đầy ma quái.

Nhẹ nhàng, thả viên hắc Châu vừa tìm được vào chiếc lọ thủy tinh nhỏ xíu giờ đã đầy ấp. hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười xoay nhẹ người, biến thành một làn khói và tan biến vào không trung. Để lại nơi đây, một căn nhà hoang ở vùng ngoại ô, một bãi ngổn ngang hoang tàn với đầy những đụn tro vươn vãi khắp nơi, vẫn còn cháy khét và thoang thoảng bốc lên những lọn khói tím mỏng manh.

***************

Nơi hành lang bệnh viện, ngay trước cửa phòng của Ji Yong.

Daesung đứng dựa lưng vào tường, tay đút túi quần, dáng vẻ bình thản, thong thả, thỉnh thoảng lại nhoẻn miệng cười tươi rói,  nhấp nháy đôi mắt hí của mình nhìn theo bóng các nữ y tá lướt qua.

_’’ Ngươi vui nhỉ?’’

Daesung giật mình quay lại, hắn chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện ngay bên canh anh.

_’’ Wow, huynh nhanh thật đấy, mới được một tiếng .’’ _ Daesung thoáng ngạc nhiên, vốn dĩ biết hắn rất mạnh nhưng anh không nghĩ hắn có thể kết thúc chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.

Mỉm cười cao ngạo, hắn lừ mắt nhìn Daesung, ánh nhìn lạnh lẽo chết chóc theo hắn về từ cuộc chiến vừa xảy ra.

_’’ Tên nhóc ấy sao rồi?’’ _ Giọng hắn khàn thấp.

_’’ Ah, dạ không sao huynh, nó tỉnh rồi đấy, cứ hỏi lung tung về huynh, nên đệ chuồn ra đây.’’ _ Daesung cười toe toét _’’ Hình như lo cho huynh lắm, cứ đòi đi tìm huynh, khuyên mãi mới chịu yên đấy.’’

_’’ Vết thương?’’

_’’ Ổn cả, đều lành rồi, chỉ còn vài vết sẹo bên ngoài cần chút thời gian thôi.’’

_’’ Ừm, vậy ngươi đi được rồi.’’ _ Giọng hắn lạnh tanh.

_’’ Vâng, vậy thôi đệ đi đây, có gì huynh nhớ gọi nhé.’’ _ Vừa nói Daesung vừa khẽ dợm bước.

_’’ Này’’ _ Nhưng bất ngờ hắn gọi giật lại.

Thoáng chút ngạc nhiên, Daesung quay lại. Hắn chậm rãi rút trong người ra lọ thủy tinh nhỏ, chứa đầy những viên Hắc Châu óng ánh, lấy ra 5 viên, hắn đưa về phía Daesung.

_’’ Cầm lấy này.’’

_’’ Cái này… ‘’

_’’ Hiện tại dường như bên ngoài khá hỗn loạn, chẳng biết ngươi sẽ gặp phải thứ gì đâu. Cứ cầm đi, nếu có gì thì cứ chạy đến tìm ta.’’ _ Hắn khẽ dịu giọng.

Nhận lấy mấy viên châu từ tay hắn, Daesung cười toe toét. Ít ra, trong lòng hắn vẫn còn có chỗ của anh, Daesung mừng thầm, ánh mắt chẳng dấu nổi xúc động.

_’’ Đệ biết rồi, huynh yên tâm. Mà đệ đâu yếu đến vậy … hahaha..’’

Chẳng thèm đáp lời anh, hắn quay lưng mở cửa phòng Ji Yong bước vào trong, để lại Daesung vẫn còn đứng tủm tỉm cười bên ngoài.

________________

Vừa khép cửa và quay người lại, hắn bất giác sững người trước hình ảnh trước mặt, trong tích tắc, ánh mắt hắn khẽ ánh lên, nụ cười gian xảo nở trên môi khi thấy tình trạng của Ji Yong.

Cậu đứng sững người, khuôn mặt đỏ bừng như gấc chín, vội vã, bối rối, cậu lúng túng kéo nhanh chiếc quần jean rách bươm vẫn còn đang mắc kẹt ở đầu gối lên và vội vã quay người lại.

_‘’ Ya, ya… sao tự nhiên huynh vào mà không gõ cửa vậy ‘’ _ cậu bối rối lớn tiếng, đôi bàn tay cố gắng cài khóa kéo thật nhanh.

Chẳng thèm đáp lời cậu, hắn sải bước nhanh đến tấm lưng trần vẫn còn in rõ những vết sẹo đỏ lòm vừa mới kéo da non của Ji Yong. Trong khi cậu còn đang lúng túng, đỏ bừng mặt vì cơ thể mình vừa bị hắn nhìn thấy, thì hắn lại chậm rãi vòng tay ôm lấy chiếc eo nhỏ xíu của cậu. Giây phút ấy, Ji Yong như bị đóng băng, cả cơ thể cậu tê rần chẳng dám nhút nhích khi hắn nhẹ nhàng liếm láp lên những vết sẹo lồi lõm trên da thịt cậu.

_’’ Huynh…. Huynh… huynh làm gì vậy ..’’ _ Ji Yong lắp bắp, cả người cậu đều đã đỏ bừng lên vì mắc cỡ và cái cảm giác kỳ lạ khi chiếc lưỡi thô ráp của hắn lướt nhẹ trên lớp da non đầy nhạy cảm. Chẳng hiểu sao cái ý nghĩ chống trả hay ít nhất là đầy bật hắn ra lại chẳng xuất hiện trong giây phút ấy.

Siết nhẹ vòng eo cậu, đôi mắt đen tuyền của hắn khe khẽ nhắm lại, để mặc chiếc lưỡi ranh ma chậm rãi ve vuốt làn da cậu một cách mê mải. Những làn khói tím nhạt, mỏng nhẹ chầm chậm tỏa ra từ những vết sẹo và nhanh chóng khiến chung lành lặn. Cảm giác thô ráp, ươn ướt, nóng hực do hắn mang lại khiến toàn thân Ji Yong bất giác nóng bừng, cậu vô thức khe khẽ run lên trong vòng tay hắn, cả cơ thể tựa nhẹ vào hắn theo quán tính, hắn mỉm cười với đôi mắt nhắm nghiền.

_‘’ Thích không?’’ _ Hắn khe khẽ thì thầm vào tai cậu.

Ji Yong giật bắn người tỉnh dậy, cậu lúng túng vội giằng ra khỏi tay hắn, vơ vội  lấy chiếc áo che cơ thể mình lại, khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt ngại ngùng chẳng dám nhìn thẳng vào hắn.

_’’ Ya… huynh… huynh làm gì vậy?..’’ _ Giọng cậu yếu ớt, xấu hổ.

Liếm nhẹ bờ môi mỏng, hắn thích thú ngắm nhìn khuôn mặt đáng yêu của Ji Yong, cậu chẳng thể dấu nổi việc bản thân đã bị hắn quyến rũ.

_’’ Không, tại cậu cứ hớ hênh như muốn tôi hôn nên … tôi hôn thôi ‘’ _ Hắn mỉm cười ra vẻ hiền lành.

_’’ Gì… gì chứ ???’’ _ JI Yong lắp bắp _ ‘’ Tại… tôi định thay đồ.. đi tìm huynh thôi, chứ đâu có ý muốn… hôn …’’ _ Cậu cúi gầm mặt nhưng hắn vẫn thấy rõ đôi tai đỏ ửng của cậu.

Ánh mắt hắn thoáng dịu dàng, bước nhẹ đến, hắn bất ngờ cúi người bế bỗng cậu lên và tiến nhanh về phía chiếc giường. Ji Yong thoáng chút hốt hoảng, vội vã vùng ra, cố thoát khỏi vòng tay hắn để nhảy xuống đất, nhưng tất cả những việc ấy đều trở nên vô dụng trước sức mạnh của hắn. Khẽ phì cười với sự chống đỡ yếu ớt của cậu, hắn  nhíu mày, nhìn cậu với ánh mắt có ý răn đe.

_’’ Yên nào, vết thương cậu xem vậy chứ dễ bị đau lắm đây’’

_’’ Huynh… huynh định làm gì vậy ‘’ _ Ji Yong nhìn lên hắn với khuôn mặt cảnh giác, còn đôi bàn tay cứ nắm chặt cổ áo, cố thủ.

Chẳng đáp lại, hắn  nhẹ nhàng đặt cậu nằm xuống giường, kéo cao chiếc chăn dày đắp lên cho cậu, đoạn bình thản thả người nằm xuống ngay bên cạnh. Hơi ấm từ cơ thể hắn dường như có thể truyền ngay sang cơ thể Ji Yong, khuôn mặt cậu lại ửng hồng, ánh mắt chẳng dấu nổi sự bối rối cứ né tránh ánh nhìn chăm chú của hắn.

_ ‘’ Huynh… huynh đang làm gì vậy ?’’ _ Cậu lí nhí.

_’’ Này, cậu không còn câu nào khác để hỏi tôi à?’’ _ Hắn phì cười, đoạn rút ra và dúi vào tay cậu lọ thủy tinh chứa những viên Hắc Châu óng ánh _ ‘’ Cho cậu này.’’

Ji Yong thoáng sững người và ngay lập tức cậu ngồi bật dậy, nhìn chăm chăm vào chiếc lọ trong tay. Run run, cậu mở nắp, những viên châu đen tuyền ẩn hiện ma khí lăn ra trước đôi mắt trợn tròn vì kinh ngạc, đây là lần dầu tiên cậu được nhìn thấy thứ được ví như ‘’ Thần dược ma giới ‘’. Lầm bẩm đếm, Yong càng thấy bất ngờ hơn với số viên châu trong tay mình, 25 viên, có nghĩa là kẻ tạo chúng đã phải giết sạch 25 tên yêu quái để tạo nên chúng thành công, chưa tính đến những trường hợp thất bại nếu có vì thật sự chẳng có bao nhiêu kẻ có thể có đủ sức mạnh và ma lực để có thể làm được việc này.

Bất giác, Ji Yong quay sang nhìn hắn, khuôn mặt cậu hiện rõ biểu hiện nghi ngờ lẫn thắc mắc. Tại sao một người bình thường như hắn lại có trong tay thứ báo vật này với số lượng lớn và lại chẳng có vẻ gì luyến tiếc khi hết lần này đến lần khác dùng trên cơ thể cậu mà lại còn hào phóng tặng nguyên cả một lọ đầy.

_’’ Huynh… biết đây là gì không?’’ _ Ji Yong thận trọng, ánh mắt chăm chú quan sát  từng biểu hiện của hắn

_’’ Thuốc’’ _ Hắn nhoẻn miệng cười ra vẻ ngây thơ.

_’’ Sao huynh có… thuốc này?’’

_’’ Một người bạn tặng thôi, cậu hay bị thương nên cậu cứ giữ hết đi.’’ _ Vừa nói hắn vừa gượng người ngồi dậy theo cậu.

_’’ Bạn? là Daesung huynh? Hay người khác?’’

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc đầy căng thẳng của JI Yong, hắn bất giác mỉm cười, xoa xoa lên mái tóc vàng óng của cậu, hắn nhẹ nhàng.

_’’ Không, một người bạn khác. Đừng hỏi nhiều quá, cậu cứ mang chúng theo đi, nếu co bị thương thì dùng.’’ _ Giọng hắn trầm ấm.

Nhìn sâu vào đôi mắt hắn, Ji Yong chẳng chút khó khăn nhận rõ được ánh nhìn đầy yêu thương và lo lắng của hắn. Nhưng cậu không thể làm ngơ việc này, vì nó không chỉ về kẻ có thể tạo ra Hắc Châu, mà còn về sự an toàn của chính hắn_ ông chủ háo sắc và đáng ghét của cậu. Nhớ đến lần chạm trán trước với ả y tá yêu quái và những lời ả nói, Ji Yong càng không thể yên tâm.

_’’ Người ấy ra sao? Có thân với huynh không? Sao lại tặng cho huynh số… thuốc quý giá như vậy?’’

_’’Ưm… để nhớ xem, anh ta… đẹp trai, cao ráo, tuấn tú bất phàm, thông minh tuyệt đỉnh, và rất rất rất mạnh, nói tóm lại là một người rất rất giỏi.’’ _ Hắn nhoẻn miệng cười, thich thú tâng bốc chính bản thân mình _’’ Anh ta còn đặc biệt rất quyến rũ, cả nam và nữ đều không thể thoát khỏi sự sexy kỳ lạ ấy’’

_ ‘’ Cả nam lẫn nữ sao?’’ _ Bất giác một cảm giác khó chịu dấy lên trong cậu _’’ Huynh thấy anh ta rất quyến rũ à? Huynh có thân với anh ta không?’’

_’’ Dĩ nhiên, dĩ nhiên là rất quyến rũ… hahaha..’’ _ Chẳng hề nhận ra sự khó chịu của Ji Yong, hắn vẫn huyên thuyên đầy vui vẻ_ ‘’ Nếu anh ta muốn, bất cứ ai, cũng đều sẽ tự nguyện biến thành tình nhân của anh ta cả.’’

_’’ Huynh… có thích anh ta không?’’ _ Giọng cậu nhỏ xíu.

_’’ Hahaha… dĩ nhiên có chứ, một kẻ tuyệt vời như vậy.’’ _ Hắn cười to sảng khoái, đắc ý ngời ngời.

Trong tích tắc, trái tim cậu khẽ nhói lên. Khẽ cúi gầm mặt, ra vẻ chăm chú nhìn những viên châu, cậu né tránh ánh nhìn của hắn, vội vã.

_’’ Sao… anh ta cho huynh số thuốc này?’’ _ Giọng cậu chùng hẳn xuống.

_’’ À… thì… trao dổi .’’ _ Hắn lúng túng vì vẫn chưa nghĩ ra được một lý do hợp lý.

_’’ Trao đổi? Huynh lấy gì trao đổi với thứ quý giá này?’’ _ Ji Yong ngạc nhiên.

_ ‘’ Ừm… một thứ… quý giá.’’ _ Hắn nhoẻn miệng cười toe toét.

_’’ Huynh… chắc không phải… trở thành nhân tình của anh ta chứ?’’ _ Ji Yong ngước lên nhìn hắn với ánh mắt sắc lẻm, chẳng hiểu từ đâu cái suy nghĩ ấy lại lướt qua trong cậu.

Nhíu mày, nhìn xoáy vào đôi mắt cậu, bất giác hán khẽ nhếch môi cười, thích thú nhận ra cậu đang ghen. Và một trò đùa tinh quái ngay lập tức hình thành trong cái đầu hồ ly của hắn.

_’’ Tôi nhớ… anh ta rất giỏi khi ở trên giường.’’ _ Hắn khẽ thì thầm vào tai cậu.

Ji Yong khẽ sững người, đau buốt. Cậu cứ nghĩ hắn thích cậu, rất thích cậu nhưng dường như cậu đã hiểu lầm. Hắn khen người kia, khen hết lời, rõ ràng hắn yêu thích kẻ kia hơn cậu, và cậu thật sự chỉ là một món đồ chơi nhỏ trong mắt hắn.

Siết chặt tấm chăn trong tay, Ji Yong cứ ngồi im lặng, đôi môi khe khẽ mím lại, ánh mắt vô hồn cứ dán chặt vào lọ Hắc Châu. Hoang mang, thất vọng và lo lắng từ đâu bỗng ùa đến. Nhìn biểu hiện ấy của cậu, đôi mắt hắn khẽ ánh lên, mỉm cười hài lòng khi biết chắc trong trái tim nhỏ của cậu đã có sự hiện diện của hắn, rướn nhẹ người, hắn choàng tay định ôm lấy cậu vào lòng giải thích và sẵn dịp sẽ khiến cậu đổ gục vào vòng tay mình nhưng bất ngờ Ji Yong lật tung tấm chăn dày, bước xuống giường, trượt khỏi vòng tay hắn, khiến hắn khẽ ngơ ra ngạc nhiên.

Vẫn né tránh, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, Ji yong dúi trả lại lọ thuốc.

_’’ Huynh đem trả thứ này đi, đừng mang theo người hoặc cho ai biết huynh từng thấy qua nó, sẽ nguy hiểm lắm và cũng tránh xa cái kẻ cho huynh thứ này đi’’ _ Giọng cậu chùng xuống, đều đều.

_’’ Cậu không lấy à?’’ _ Hắn ngạc nhiên _’’ Thứ này… quý lắm mà?’’

_’’ Tôi không muốn đụng vào chúng.’’ _ Ji Yong  bất giác gằn giọng.

Và trong khi hắn còn ngơ ngác vì việc xảy ra hoàn toàn khác với tưởng tượng của hắn thì Ji Yong đã bước nhanh ra hướng cửa phòng. Hắn giật mình, vội tung người lao vội theo cậu, kéo rịt cậu lại. Sợ hãi, trong tích tắc khi cậu rời đi, hình ảnh cậu bê bết máu với những vết thương lớn nhỏ như đêm trước chợt hiện về khiến trái tim hắn trong khoảnh khắc ấy như đông cứng, cả cơ thể cao lớn lao đến  ôm chầm lấy cậu từ phía sau và siết chặt như bản năng định sẵn.

_’’ Ngươi… cậu… cậu định đi đâu đó?’’ _ Giọng hắn thoáng lạc đi, bên ngoài rất nguy hiểm, rời khỏi tầm mắt hắn sẽ rất nguy hiểm, hắn như muốn gào lên điều đó để giữ yên cậu lai, nhưng hắn đã kịp kiềm lại.

_’’ Tôi muốn đến một nơi.’’ _ Ji Yong lạnh giọng trong khi đôi tay cố vùng vẫy để thoát ra khỏi cái ôm nóng rực đang siết chặt.

_’’ Không được, cậu… còn yếu lắm, đừng đi.’’

Ji Yong vẫn cố sức vùng mạnh, đôi bàn tay bấu chặt vào cánh tay hắn cố gỡ ra.

_’’ Tôi … để quên khẩu súng, nên tôi muốn đi tìm, huynh buông ra đi .’’

Khẩu súng? Hắn khẽ nhíu mày bực bội, hắn không muốn cho cậu biết hắn đang giữ nó, và càng không muốn trả lại cho cậu thứ ấy. Hắn biết, nếu có lại nó cậu sẽ lại một lần nữa lao đi tìm và rồi sẽ nộp mạng cho lũ quái vật đang càng lúc càng tập trung đông hơn tại thành phố này.

_’’ Cậu để nó ở đâu? Tôi sẽ đi lấy cho cậu .’’ _ Giọng hắn lạnh băng.

_’’ Không cần, tôi sẽ tự đi, không cần phiền đến huynh đâu.’’ _ Ji Yong sẵn giọng, khó nhọc chống cự cái ôm vẫn đang từ từ chặt hơn.

Khuôn mặt hắn khẽ đanh lại, hắn khẽ vùi đầu vào cổ cậu, phả nhẹ hơi thở nóng hổi lên làn da nhạy cảm cua Ji Yong, hắn đang rất khó chịu, hắn không quen với sự khướt từ từ kẻ khác mà kẻ đó lại là cậu, một người ma 2hắn đả hết lần này dnê91 lần khác quan tâm và cứu mạng.

_’’ Cậu không phải đang ghen chứ?’’ _ Hắn thì thầm vào tai cậu, chất giọng lạnh lẽo.

_’’ Gì … gì chứ?’’ _ Ji Yong thoáng giật mình, bối rối.

_’’ Cậu thích tôi, đúng không?’’ _ Hắn gằn giọng trong khi đôi môi như vô tình lướt nhẹ qua vành tai cậu.

Ji Yong khẽ rùng mình, một cảm giác ớn lạnh sượt qua người cậu. Câu nói của hắn rất nhẹ nhàng như lại mang đến  một cảm giác đe dọa, khác hắn những lần hắn trêu chọc cậu trước đây.

_’’ Nếu đã thích tôi sao không ngoan ngoãn như bao nhiêu người khác? Phải biết nghe lời và đừng chống trả.’’ _ Hắn vẫn chậm rãi, tiếp tục với chất giọng kỳ quái _ ‘’ Tôi bảo ở yên đây thì cậu cứ ở đây, tôi bảo muốn giúp thì cậu không được phép từ chối mới phải, hiểu không?’’

Trái tim Ji Yong đập nhanh, liên hồi vì cảm giác sợ hãi đang từ từ xâm chiếm, hắn làm cậu sợ và cậu tuyệt nhiên không thích điều đó. Dùng tất cả sức lực còn lại của mình, cậu quay phắt người lại, túm lấy cổ áo hắn và vào thế quật mạnh. Nhưng hắn vẫn đứng sừng sững, vững vàng, khuôn mặt lạnh băng chẳng chút suy chuyển khiến Ji Yong càng thêm lo lắng. Chậm rãi, hắn từ từ buông tay khỏi cậu, Ji Yong vội nhảy bật lùi lại nhìn hắn đầy cảnh giác, cậu hoàn toàn bất ngờ với sức mạnh của hắn, vì nếu là người bình thường, cú quật của cậu chắc chắn sẽ khiến hắn ngã bật và bất tỉnh.

_’’ Đừng quá phiền phức, tôi… không, huynh không thích phiền phức đâu.’’ _ Hắn nhoẻn miệng cười nhưng ánh mắt vẫn ánh lên tia lạnh lẽo, nỗi bực bội vẫn chưa tan, hắn không muốn 1 lần nữa trái tim đau buốt khi thấy cậu nằm im lìm giữa vũng máu.

_ ‘’ Huynh…’’ _ Ji Yong  bất giác lùi lại, trực giác mách bảo hắn không đơn giản chỉ là một ông chủ tiệm kem như trước đây cậu vẫn nghĩ.

_’’ Đến đây, Ji Yong, đến đây, nếu cậu thích huynh thì đến đây, chỉ cần ngoan ngoãn ở yên đây là được, cậu sẽ trở thành người của huynh. Chúng ta yêu nhau nhé.’’ _ Hắn chầm chậm bước đến, chìa tay về phía cậu như mời mọc.

_’’ Yêu… yêu nhau?’’ _ Ji Yong lắp bắp, ngạc nhiên đến vô cùng, mọi thứ đều trở nên kỳ lạ và quá bất ngờ với cậu.

Chỉ trong mấy ngày, cậu như bị quay cuồng và rối bời bởi quá nhiều việc xảy ra. Tiếng yêu của hắn khiến trái tim cậu loạn nhịp, vừa vui mừng lại vừa sợ hãi. Trong tích tắc, con người đứng trước mặt cậu trở nên quá đỗi kỳ lạ, chẳng còn là ông chủ háo sắc nhưng quyến rũ rất mực đã cướp mất trái tim cậu nữa, một chút gì đó đáng sợ cứ như đang quẩn quanh người hắn.

_’’ Huynh… sao… huynh lạ vậy???’’ _ Ji Yong cẩn trọng, nhìn hắn chăm chú.

_’’ Ji Yong, cậu muốn ở bên huynh suốt đời không?’’ _ Hắn từ tốn áp sát vào người cậu, ép cậu lùi mãi đến khi chạm vào bức tường phía sau _’’ Cậu có yêu ta không? Kwon Ji Yong?’’

Trái tim Ji Yong như muốn nổ tung, khi ánh mắt cậu chẳng thể nhìn hướng khác, cậu bị hút chặt vào đôi mắt đen tuyền nhuộm màu khói với đôi mày dài, nụ cười mỉm đầy cao ngao và chất giọng trầm khàn ngọt ngào như đang muốn điều khiển cả trái tim lẫn tâm trí cậu. Nhưng cậu vẫn biết rõ, hắn không đơn giản như cậu nghĩ, và dù bản thân cậu có xiêu lòng, có yêu thích hắn đến thế nào, thì cậu không thể chấp nhận việc bản thân rơi vào 1 tình yêu   mù quáng. Cậu không được phép.

Cơ thể cậu, mạng sống của cậu, tất cả đều thuộc về YG. Cậu còn có sứ mạng của riêng mình, cậu không thể, không được phép và cũng không có quyền được nghĩ hay động lòng đến thứ tình cảm xa xỉ như tình yêu, chưa kể lại đối với một kẻ kỳ lạ như hắn.

_’’ Không được… tôi không có,tôi không muốn điều đó.’’ _ Giọng cậu nặng nề, tiếng nói như nghẹn cứng thoát ra một cách khó khăn.

_’’ Không muốn??’’ _ Hắn sững người, trân trối nhìn cậu,  thoáng chốc chẳng tin vào điều mình vừa nghe được, một Cữu Vỹ Thiên Hồ như hắn lại có thể bị từ chối. _’’ Ngươi nói lại xem, Kwon Ji Yong.’’

_’’ Tôi không muốn.’’ _ Ji Yong cố gắng nhắc lại lần nữa, đầu cúi thấp, tránh né ánh mắt hắn.

Trong tích tắc, cơn giận trong hắn bùng lên dữ dội. Ánh mắt hắn thoáng chốc khẽ ánh lên, cái suy nghĩ giết chóc hiện lên trong hắn, nếu cậu đã không muốn là người của hắn, thì thà để cậu chết trong tay hắn, còn hơn để cậu bị giết chết bởi đám quái vật hạ cấp bên ngoài. Hắn ghét cái cảm giác đau buốt với trái tim đông cứng  khi nhìn thấy cậu bị hành hạ bởi lũ thấp kém đó, vậy thà để hắn giúp cậu giải thoát khỏi số kiếp bị YG lợi dụng.

Chậm rãi, hắn nhè nhẹ ôm cậu vào lòng, vòng tay thật dịu dàng và đầy bất ngờ ấy khiến Ji Yong trong giây phút lại ngơ ngác, trái tim cậu khẽ nhói lên, cậu yêu vòng tay này và sự dịu dàng mà hắn thường mang đến cho cậu. Những ngón tay thon dài của hắn lòn nhẹ vào những lọn tóc vàng óng của cậu, âu yếm vuốt ve. Vùi mặt vào chiếc cổ thon nhỏ, thoảng nhẹ mùi dâu của cậu, nụ cười hắn trở nên ma quái với đôi mắt sáng rực đầy sát khí.

_’’ Huynh rất thích cậu, JI Yong à.’’ _ Hắn âu yếm thì thầm, chất giọng ngọt ngất như dụ dỗ _’’ Cậu phải là người của ta.’’

Ji Yong mím chặt môi, cố ngăn dòng nước mắt đang chực trào ra vì hạnh phúc khi nghe lời hắn nói và khi cơ thể cậu cảm nhận được hơi ấm dịu dàng hắn đang truyền sang cậu. Trong giây phút đó, JiYong thầm ước ao, ước gì cậu chỉ là một người bình thường, cậu sẽ có thể ôm lấy hắn, đáp lại lời hắn với tiếng nói đang chôn chặt trong lòng. Nhưng cậu không thể, cậu vốn dĩ chẳng phải là một người bình thường và càng không thể đáp lại tình cảm của hắn.

Chậm chậm, đôi mắt hắn nhắm lại, đôi mày nhíu chặt, hắn cố ôm siết cậu chặt hơn, thật chặt, hắn muốn nghe thấy nhịp trái tim nhỏ đang đập rộn rã của cậu cho đến khi nó ngừng hẳn.

_’’ Ji Yong à, ngươi là bảo bối của ta, mãi mãi.’’ _ Hắn âu yếm.

Trái tim cậu như vỡ vụn, đôi bàn tay vẫn buông thõng nãy giờ run rẩy khẽ giơ lên, cậu muốn ôm lấy hắn. Nhưng giây phút ấy, bỗng một luồn khí lạnh lẽo ập đến và bao trùm lấy cậu, chỉ trong tích tắc Ji Yong nhận ra đôi chân mình chẳng còn cử động được nữa, cái âm khí lạnh lẽo buốt giá ấy đang từ từ xâm chiếm cơ thể cậu. Sợ hãi, lo lắng, Ji Yong biết bản thân mình đang bị tấn công. Là ai? Điều đó không còn quan trọng, việc quan trọng lúc này là hắn vẫn đang ôm cậu, có thể hắn cũng sẽ bị tấn công y như cậu lúc này, cậu không thể để điều đó xảy ra. Dùng tất cả sức lực còn sót lại, Ji Yong gồng người đẩy bật cơ thể hắn ra khiến hắn mất đà ngã bật xuống mặt đất.

_’’ Top… chạy đi… chạy đi... Yong…’’ _ Cậu gào lên sợ hãi.

Hắn sững người nhìn cậu, trân trối. Câu nói của cậu dang dở, im bặt. Cậu đã chẳng còn cử động được nữa, im lìm như một bức tượng. Trên khuôn mặt đông cứng đầy sợ hãi của cậu, những giọt nước mắt nóng hổi trào ra từ đôi mắt nâu trong veo đầy lo lắng, đôi môi nhỏ vẫn còn há hốc chưa kịp hoàn thành câu nói.

Trái tim hắn đau buốt, đau đến mức hắn phải co người mà ôm lấy nó. Gì chứ, đó là quyết định của chính hắn, giết cậu, đó là điều hắn muốn. Bây giờ hắn chỉ cần phá nát cậu là mọi thứ kết thúc, mọi phiền phức liên quan đến cậu sẽ kết thúc, hắn sẽ lại có thể tự do tự tại sống cuộc sống của hắn. Nhưng tại sao hắn lại đau đến vậy. Gần như quỳ hẳn trên mặt đất, nhăn nhó ôm lấy phần ngực trái của mình, nước mắt hắn trào ra, nóng hực. Ánh mắt đau đáu của hắn chẳng thể rời khỏi khuôn mặt đang hóa đá của cậu. Chỉ một bước nữa, chỉ cần phá hủy cậu thôi, nhưng tại sao cơ thể hắn lại chẳng thể tiến đến phía cậu, nó đang chống đối, chống đối với chính cái lý trí của Cữu Vỹ Thiên Hồ.

_________ Hết chap 13 ___________


avatar

kieu
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
Nữ
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 46
Số Thanks : 3


Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12) Sat Aug 09, 2014 1:07 pm
có 1 tập ngắn ngủn z ak


Sponsored content



Bài gửiTiêu đề: Re: [M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12)
[M] Cữu Vỹ Thiên Hồ !!! [ Longfic|GTOP]_ (22/12)Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 2 trong tổng số 6 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
BigBangFam :: 

Vip Việt & BigBang

 :: 

Fan Fic BigBang

-